[HĐ] Nhận tội với em – Mạc Nhan – Chương 9.2


Chương 9.2

Edit: Fuly

Dù nói thế nào, cũng phải ưu tiên cho phái nữ mới đúng, huống chi Thiên Tầm là mục tiêu chung của hai người họ, sao có thể để cho cô ngủ ở gian phòng kém chất lượng nhất? Điều này thật không có đạo lý!

Ánh mắt vô tình lại lãnh khốc kia, làm tim Sam¬my nhíu chặt , cõi lòng đầy khổ sở, vô tội trả lời: “Thật ra thì tôi vốn muốn đem phòng tặng cho Thiên Tầm, nhưng nói đi nói lại, cô ấy vẫn không chịu, tôi cũng hết cách.” Chuyển sang Thiên Tầm, tận tình khuyên nhủ cô: “Thiên Tầm, *em đừng cố chấp như vậy nữa, khiến cho tôi thật khó xử đó.”

* Mình thay đổi cách xưng hô của Sammy trước măt Đường Sĩ Thành để phù hớp với hoàn cảnh đang đóng kịch của hai ngươi họ.

Gặp quỷ!

Quả đấm của Thiên Tầm ngứa ngáy, thật muốn tẩn Sam¬my một trận cho thoải mái! Ban đầu là Sam¬my muốn cô nhường lại phòng, còn nói nếu không làm như vậy, thật quá thất lễ đối với khách, nhưng bây giờ lại bày ra bộ dạng che chở, đau lòng, anh giả vờ cũng quá giỏi đi!

Cô không vạch trần, là vì Sam¬my nói ba người cùng ở một nhà, chỉ cần hai người bọn họ tiếp tục mập mờ, thì mới có thể làm cho Sĩ Thành khẩn trương, kích thích khát vọng trong nội tâm, đạt tới mộng đẹp ‘người có tình sẽ thành”Thân thuộc”’, cô bị thuyết phục, cảm thấy đây quả là một ý kiến hay.

Nhưng. . . . . . là do cô suy nghĩ nhiều hay sao? Cứ cảm thấy có chỗ nào lạ lạ , nhưng lại nói không được, thật giống như bị người ta tính kế.

Đường Sĩ Thành dĩ nhiên sẽ không để người phụ nữ âu yếm của mình chịu uất ức.

“Không cần, tôi sẽ ngủ ở phòng cất video.” Không cho cô cơ hội từ chối, anh trực tiếp kéo va ly ra khỏi phòng.

“Anh không cần vì em!” đang định cự tuyệt, không ngờ anh đột nhiên quay người lại, mặt cuối xuống, mà cô vừa đúng lúc đi về phía trước, cánh môi hai người, chỉ kém mấy centimét liền đụng phải.

“Nếu như em không đồng ý, muốn cùng anh dùng chung phòng cất video cũng được.” giọng nói của anh trở nên khàn khàn mà từ tính, mặc dù không chạm vào môi của cô, nhưng phun ra khí nóng, trêu chọc môi cô dấy lên từng trận tê ngứa mà khô khốc, hai tai đỏ lên, len lén nuốt nước miếng, làm dịu đi cổ họng đang khô rát.

“Không được!” Sam¬my dĩ nhiên không tán thành, chen vào giữa, kéo cự ly của bọn họ ra.”Hai người không thể ngủ cùng nhau, có ngủ cũng là hai người đàn ông chúng ta ngủ một phòng.”

Đường Sĩ Thành quét mắt nhìn anh một cái, hừ lạnh không nói, bước ra ngoài.

Anh ngồi lên ghế sa lon ở phòng khách, mở va ly, lấy đồ dùng ra phân loại.

Trong va ly là những dụng cụ ngày thường để anh rửa mặt, tắm rửa, cùng với hai bộ tây trang. Anh mang không nhiều, nghĩ rằng nếu không đủ, chỉ cần trở về nhà lấy xong.

“Thật ra thì anh không cần phải khổ cực như vậy, chúng ta ngủ chung một giường lớn là được.” Sam¬my đề nghị.

Đường Sĩ Thành chậm rãi quay đầu, dùng *lãnh mâu trừng nhiệt mắt, bởi vì đối phương ngồi sóng vai với anh, một cái tay giống như rất quen thuộc khoác lên vai anh. Nếu như Đường Sĩ Thành nhớ không lầm, bọn họ là tình địch, sao chỉ thoáng chốc đã biến thành bạn tốt vậy chứ?

*Lãnh mâu trừng nhiệt mắt: mắt lạnh trừng mắt nóng.

Sam¬my nhìn anh, tâm ý tương thông an ủi.

“Anh yên tâm, tôi sẽ không để ý .”

Ai quản suy nghĩ của anh ta làm quỷ gì chứ?

“Nhưng tôi để ý.” Đường Sĩ Thành đứng lên, lạnh lùng đi đến phòng tắm, bất kể Sam¬my biểu hiện thân thiện cỡ nào, ở trong mắt của anh, đối phương chỉ có một thân phận —— tình địch.

Vào phòng tắm, anh đem dao cạo râu, bàn chải, kem đánh răng, khăn lông và mấy thứ đồ dùng cần thiết, để vào vị trí.

Tiếp đó, anh rời khỏi phòng tắm, trở lại phòng khách, đem mấy thứ còn lại dọn vào phòng chứa video, trước hết tìm một chỗ treo tây trang lên, về phần những bộ quần áo cùng đồ dùng hằng ngày khác, đặt ở trong va ly là được, khi nào cần sẽ lấy ra .

Sau đó, đem chiếc nệm để ở góc tường, tìm một vị trí thích hợp trải ra, sàn ở phòng này làm bằng gỗ, chỉ cần trải lên tấm nệm cùng chiếc chăn bông thật dày, là có thể ngủ thoải mái.

Những chuyện này làm rất đơn giản, cũng không có gì khó khăn, nhưng anh vẫn cảm thấy vô cùng không được tự nhiên, thái dương không vui khẽ co rút, rốt cuộc không nhịn được quay đầu lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người đàn ông kia.

“Anh nhất định phải đứng bên cạnh, nhìn chăm chú như vậy sao?”

Lúc ở phòng tắm cũng nhìn!

Ở phòng khách cũng nhìn!

Giờ đến căn phòng này, vẫn tiếp tục nhìn!

Sam¬my không vì sự nghiêm nghị cảnh cáo của anh mà lui bước, nụ cười trên mặt thủy chung vẫn thanh thản tự đắc.

“Tôi chỉ hiếu kỳ, anh có mị lực gì, mà có thể khiến Thiên Tầm yêu thích như vậy, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, nên có cơ hội thì nghiên cứu tình địch một chút là điều hiển nhiên!”

Tâm Đường Sĩ Thành trầm xuống, âm thầm cảnh giác, người đàn ông này còn trầm ổn, kín kẽ, bình tĩnh, khách quan hơn so với anh. Ngược lại, mình thật quá dễ xúc động rồi, bởi vì không biết đối phương đang suy nghĩ gì, cho nên dễ dàng tức giận, điều này đối với anh thật rất bất lợi.

Lần đầu tiên, anh sâu sắc cảm thấy mình gặp phải một đối thủ mạnh mẽ.

Cuộc sống của ba người, bắt đầu trình diễn.

Mỗi sáng , Đường Sĩ Thành đều bị hương thơm của thức ăn thúc dục tỉnh lại, anh nhớ mùi vị này, là bí đỏ hầm.

Anh ra khỏi phòng, theo mùi hương của thức ăn đi tới, ở phòng bếp phát hiện thân ảnh mặc tạp dề của giai nhân.

Thiên Tầm đang bày bát đũa, phát hiện anh đến, nhẹ giọng nói: “Chào buổi sáng.”

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, khiến buổi sớm mai càng thêm ấm áp, trong không khí tràn ngập mùi thơm, gương mặt hiền tuệ của cô đang đứng ở một bên, cùng với bữa ăn sáng phong phú, đan vào nhau tạo thành một bức tranh xinh đẹp, cảm giác đã lâu không thấy này, khiến trong khoảng thời gian ngắn anh nói không ra lời, chỉ có thể ngơ ngác nhìn chằm chằm cô.

Từ ánh mắt của anh, cô cảm nhận được tình ý, tình yêu có lúc chỉ là một ánh mắt giao nhau, không cần ngôn ngữ gì, liền có thể hiểu.

Bọn họ đã bao lâu không cùng nhau dùng bữa sáng? Thật giống như đã trải qua mấy kiếp. . .

Sam¬my buồn ngủ đi ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy một màn này, ghen tức dâng lên đầy bụng, chỉ chốc lát sau, trong đôi mắt màu xanh dương thoáng qua một tia sáng quỷ dị, tiếp đó khóe môi gợi lên nụ cười tà khí, anh đi về phía Thiên Tầm, không hề báo trước ôm lấy cô từ phía sau.

“Chào buổi sáng, bảo bối.” hạ một nụ hôn lên mặt cô, hành động này, thiếu chút nữa khiến Đường Sĩ Thành tức điên.

Thiên Tầm cũng không ngờ Sam¬my lại đột nhiên làm thế, cô biết là do anh cố ý , vội phụ họa: “Em làm bữa sáng anh thích ăn nhất đấy.” Gì vậy chứ! Muốn diễn trò cũng không chịu báo trước một tiếng, hại cô thiếu chút nữa làm lộ chuyện rồi.

“Cám ơn, lúc ở trong phòng, anh đã ngưởi được mùi vị của hạnh phúc rồi.”

Lời này phải nói là rất cao minh, không giống như mấy lời ngon tiếng ngọt buồn nôn ngoài miệng, mà len vào tận trong tâm khảm, khiến người nghe được cảm thấy lòng mình mềm lại, Thiên Tầm không thể không âm thầm bội phục Sam¬my, thì ra người này là cao thủ tán tỉnh a!

Mới sáng ngày thứ nhất, Đường Sĩ Thành liền thua một ván, anh bất mãn, nhưng đã nói là cạnh tranh lành mạnh, nên vẫn phải giữ vững phong độ, cho dù trong bụng tức sắp điên.

Anh đi lên trước, dịu dàng nói nhỏ: “Anh tới giúp em.” Lúc nhận lấy bát đũa thì lòng bàn tay bao trùm lên, nhiệt độ ấm áp, làm nóng đôi tay mềm mại lạnh như băng của cô.

Nhiệt độ này truyền tới ngực cô, thật ấm áp.

Giống như trước kia, mỗi khi cô chuẩn bị thức ăn thì anh luôn tới giúp bưng canh, chỉ sợ nồi quá nặng, mất thăng bằng khiến canh nóng vẩy ra ngoài, phỏng đôi tay ngọc của cô.

Ở phương diện này, anh vô cùng săn sóc , đây cũng là ưu điểm lớn nhất của anh. Anh sẽ không chỉ ở bên cạnh làm khán giả, mà luôn gia nhập vào, cùng cô hưởng thụ niềm vui thú khi hai người làm cùng việc nhà, lấy hành động chứng minh sủng ái đối với cô, không giống như những người đàn ông chỉ biết nói bằng miệng.

Cảm giác này giống như những cộng sự cùng chung tay làm việc, hai người ăn ý mười phần, tựa một cặp vợ chồng già, mà người ngoài hoàn toàn không có cách tham gia. Môi Thiên Tầm không tự chủ được nâng lên một nụ cười, tuy rất nhạt, nhưng vẫn bị anh thấy.

Anh liếc sang Sam¬my, quả nhiên nhìn thấy biểu tình ghen ghét trên khuôn mặt kia, đôi mắt đen trừng lên đầy khiêu khích, cái này gọi là ai thắng ai thua, còn chưa biết được!

Một bữa sáng, giữa không gian này, nhìn như gió êm biển lặng, nhưng kì thực những đợt sóng ngầm mãnh liệt đang cuồn cuộn dâng lên. Khi hai người đàn ông đi làm, tiếp đó là thời gian thuộc về cá nhân Thiên Tầm.

Đem bát đũa cùng những món ăn còn thừa lại cất vào phòng bếp, cô chuẩn bị bắt đầu làm việc nhà, nhưng người vốn nên ra cửa rồi, lại đột nhiên quay về.

“Ah? Quên đồ sao?”

“Đúng.”

Anh đi tới, không hề báo trước ôm hông của cô, hạ xuống một nụ hôn thật sâu, anh đã quên nụ hôn gặp lại trong quá khứ mỗi ngày trước khi ra cửa, nên bây giờ muốn đòi lại.

Lửa nóng xâm nhập, thưởng thức cô một lúc lâu, cho đến khi hài lòng, mới bỏ qua cho cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào kia.

“Anh đi làm đây.” Nói xong, liền mang theo gương mặt thỏa mãn, bước nhanh rời đi.

“Thật. . . . . . Gian trá. . . . . .” Thiên Tầm khẽ vuốt đôi môi bị anh hôn sưng, nói thầm , khóe miệng lại nhấc lên một nụ cười thẹn thùng, tư vị ngọt ngào còn ở trong miệng, đã sớm khuếch tán đến tận ngực.

Cuộc sống cứ thế tiếp diễn đến ngày thứ ba, bỗng xuất hiện một vị khách không mời mà đến.

An Mật Nhi có nhà nhưng không về. Thiên Tầm ở nhờ chỗ Sam¬my đến giờ vẫn chưa đi, hấp dẫn sự tò mò của cô, thật khiến người ta khó lòng mà bỏ qua được.

Cô ngồi ở trên ghế sa lon, hai chân bắt chéo, tay giơ cao tờ báo, tin tức trên đó, một chữ cô cũng không nhìn, tầm mắt rơi vào cuộc tình tay ba đang diễn ra ngoài đời thực trước mặt.

Hai người đàn ông cùng theo đuổi một người phụ nữ sao?

Ồ không, loại tiết mục này không đáng xem, một chút hứng thú cô cũng không có.

Nội dung chân chính phải là, lòng của Đường Sĩ Thành ở trên người Thiên Tầm, mà lòng của Sammy, lai là đặt ở nơi Đường Sĩ Thành.

Sam¬my có hứng thú với đàn ông, điều bí mật này, chỉ có mình An Mật Nhi biết.

“Còn dư lại một quả chuối, ai muốn?” Thiên Tầm hỏi.

Đường Sĩ Thành nhanh chóng cướp đi, nhét ngay vào miệng.

“A! Anh quá gian trá rồi, để lại một chút cho tôi!” Sam¬my vịn lấy vai anh, một cánh tay vòng qua dưới nách, ôm chặt anh, khuôn mặt dính vào gò má Đường Sĩ Thành, miệng nhếch lên muốn cắn nửa quả chuối còn lại ở ngoài, tất cả nhìn như rất tự nhiên, ngoài mặt là tranh chuối, nhưng trên thực tế là âm thầm ăn mấy miếng đậu hủ của Đường Sĩ Thành.

“Phốc. . . . . .” Một tiếng cười phát ra, là đến từ An Mật Nhi.

Người khác nghĩ rằng cô cười bọn họ giành ăn, nhưng chỉ có Sam¬my hiểu cô đang cười cái gì.

Anh liếc sang Mật Nhi, cảnh cáo, không cho phép cô tiết lộ bí mật của anh, thật vất vả. . . . . . thật vất vả anh mới quên được đoạn tình cảm đau thương đã qua kia, động lòng với một người đàn ông khác.

Thừa dịp không ai chú ý, đôi mắt màu xanh dương như bảo thạch sáng chói, lặng lẽ truyền tình ý đến Đường Sĩ Thành, nếu như có thể mang anh lên giường, thì tốt biết bao nhiêu. . . . . .

Một cái tay, thần không biết quỷ không hay sờ lên mông Đường Sĩ Thành.

Đường Sĩ Thành đột nhiên cảm thấy một tia khác thường, quay đầu lại, Sam¬my đang ưu nhã uống trà, không có chỗ nào kì quái.

An Mật Nhi cố gắng khắc chế đến nội thương, đôi tay giơ cao cầm tờ báo run run , che kín nụ cười không phát ra tiếng nhưng trên mặt đã chảy đầy nước mắt.

“Mật Nhi, cậu xem báo gì mà run vậy?” Thiên Tầm vừa gọt táo, vừa buồn bực hỏi.

Cách tờ báo, Mật Nhi hít sâu một hơi, miễn cưỡng dùng ngữ điệu bình tĩnh trả lời;”Có một tin tức quấy nhiễu tình dục, nhìn thấy khiến người ta ớn lạnh. . . . . .”

Thiên Tầm bừng tỉnh, thì ra là như vậy, cô biết bình sinh Mật Nhi ghét nhất là chuyện quấy nhiễu tình dục, nhớ trước kia, lúc còn ở đại học, có một học trưởng ăn đậu hủ của Mật Nhi, bị cô đánh đến ba ngày ba đêm không xuống được giường.

“Mình ghét nhất là quấy nhiễu tình dục, muốn làm gì thì cứ quang minh chính đại, vụng vụng trộm trộm thật đáng ghê tởm.” Thiên Tầm liếc mắt nhìn bàn tay đang đặt ở trên chân mình, đã nói rõ ràng như vậy, lại còn không biết đường thu lại,cô liền đánh một cái thật mạnh lên đó .

“Rất đau đấy.” Đường Sĩ Thành kháng nghị.

“Ah! Anh quấy nhiễu Thiên Tầm của tôi, ghê tởm!” Sam¬my đánh lén anh từ phía sau, lần này, cả người anh ta đè lên lưng Đường Sĩ Thành, không chịu buông ra.

Bàn tay đang cầm tờ báo của An Mật Nhi cứng lại, nhìn chằm chằm hai người đàn ông đang quấn lấy nhau, dùng âm lượng chỉ có mình nghe được, lẩm bẩm bội phục.

“Quấy nhiễu tình dục có thể làm một cách quang minh chính đại, cũng không phải đơn giản.”

By Fuly

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s