[HĐ] Nhận tội với em – Mạc Nhan – Chương 10.1


Chương 10.1

Edit: Fuly

Tình huống bỗng trở nên bất lợi cho Đường Sĩ Thành , bởi vì anh cần đến nước Mĩ, đi công tác nửa tháng.

Dùng xong bữa ăn tối, anh nói điều này cho hai người kia, chờ phản ứng của Thiên Tầm, vậy mà, không nhìn thấy biểu tình trong dự đoán.

“À.” Thiên Tầm chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó giống như bình thường, ăn cơm của cô, trên gương mặt xinh đẹp, hoàn toàn không có sự đau buồn khi phải chia ly với người yêu.

Đường Sĩ Thành khó nén thất vọng cùng nóng nảy, trong quá khứ, mỗi lần anh xa nhà, Thiên Tầm đều khóc đến lê hoa đoái vũ, nhưng bây giờ, hình như thần tình yêu đã không còn quan tâm đến anh nữa.

Ở đây, trong khoảng thời gian này, anh đã xuất ra tất cả vốn liếng, hy vọng có thể kéo lại lòng của giai nhân, nhưng mọi chuyện lại không thuận lợi, sự đáp trả của Thiên Tầm, khiến anh rất khẩn trương, nhưng ngoài mặt vẫn phải duy trì nụ cười.

“Anh sẽ về nhanh thôi, em đừng buồn.” Anh nói nhỏ.

“Có sao đâu chứ? Em sẽ giống bình thường thôi, khiến mỗi ngày đều trôi qua phong phú mà có ý nghĩa, đúng không? Sam¬my.” Cô cười cười nhìn về phía người bạn lớn tuổi của mình, lại không ngờ đến, sẽ nhìn thấy biểu tình như ngày tận thế.

Dung nhan tuấn mỹ phủ kín một tầng đau thương, đôi mắt màu xanh dương như muốn hòa tan cả tòa băng sơn, làm hại những người ngồi ở gần anh, cũng cảm thấy mình bị một loại khổ sở vô hình bao quanh.

Theo đạo lý mà nói, trong ba người, kẻ nên hả hê nhất phải là Sam¬my mới đúng, nhưng tình trạng khốn khổ của anh hiện tại, lại làm cho hai người khác ngạc không hiểu, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói gì?

“Anh nhất định phải đi lâu như vậy sao?” Sam¬my trầm trọng hỏi.

“. . . . . . Vâng” Đường Sĩ Thành vốn muốn cảnh cáo anh không thể nhân lúc “người ta cháy nhà mà đi hôi của”, thế nhưng đối mặt với vẻ khổ sở kia, anh lại nói không ra những câu chữ vô tình, hơn nữa, không biết vì sao mình lại thấy xấu hổ mới là điều kỳ quái nhất.

Trầm mặc một lúc lâu, Sam¬my giống như đã hạ quyết tâm gì, chậm rãi mở miệng.

“Tôi sẽ chờ anh trở về.” Đường Sĩ Thành chấn động, như bị dính một cú đòn nghiêm trọng, anh nhìn chằm chằm sam¬my, nội tâm có một cỗ kích động không nói nên lời, là rung động, mà cũng là cảm động, hồi lâu sau, anh mới vất vả thốt ra một câu.

“Cám ơn.”

Anh cúi đầu, yên lặng dùng bữa, không cách nào nghênh đón nụ cười thánh khiết kia, lòng tràn đầy xấu hổ cùng thất bại, nguyên tưởng rằng Sam¬my sẽ thừa cơ thị uy với anh, nhưng không nghĩ tới đối phương lại quang minh lỗi lạc như thế, hoàn toàn nguyện ý chờ anh trở về để phân chia thắng bại, sao không khiến anh xấu hổ chứ!

Người ta là quân tử chân chính, anh . . . . . thua!

Thiên Tầm không biết nên nói gì, đột nhiên cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cách cô ở bên ngoài, nói không được chỗ nào không đúng, nhưng vẫn rất lạ.

Sĩ Thành phải ra nước ngoài nửa tháng, không khó chịu mới là lạ! Thật ra trong lòng cô đang rỉ máu, nhưng vẫn cố chống đỡ mà thôi.

Bữa cơm này, mỗi người đều theo đuổi tâm tư của mình, không khí an tĩnh đến lạ thường, lặng lẽ kết thúc.

Đêm đó ——

Thiên Tầm nằm ở trên giường, lăn lộn khó ngủ, thật không có cách nào tiến vào mộng được.

Trong lòng cô tức giận, buồn bực cùng hốt hoảng, hồi tưởng lại khoảng thời gian ba người cùng sống chung dưới một mái nhà này, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy người yêu, nói không cao hứng là gạt người.

Anh dịu dàng, anh hài hước, anh thâm tình, đã khắc sâu vào lòng cô, trừ anh ra, cô không thể yêu một người đàn ông nào khác.

Nhưng còn anh? Vẫn thủy chung không cho cô một lời cam kết, anh càng tốt với cô, lòng cô lại càng đau, sợ bộc lộ sự yếu ớt của mình, cho nên cố ý biểu hiện không quan tâm đến anh, thậm chí còn nhiệt tình với Sammy, chỉ vì muốn che giấu chiếc mặt nạ sắp hỏng của bản thân, thế nhưng, khi nhìn thấy vẻ mặt gấp gáp cùng khổ sở của Sĩ Thành, cô lại chịu không nổi!

Đường Sĩ Thành đáng ghét! Thật ra, chỉ cần anh cầu hôn với cô chẳng phải là được rồi sao! Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc!

Cô âm thầm mắng anh, lại không chú ý tới, cửa phòng bị người ta nhẹ nhàng đẩy ra, trong bóng tối, một bóng người lén lút, lặng lẽ đi tới nơi cô đang nằm.

Đột nhiên bị ôm chầm, khiến Thiên Tầm sợ đến mức hít một ngụm khí lạnh, trước khi thanh âm hoảng hốt thốt ra, thì một cái tay kịp thời vươn tới bịt miệng cô lại.

“Hư —— là anh.”

Cô kinh ngạc nhìn chằm chằm đối phương, nhận ra thanh âm của Đường Sĩ Thành, vặn bàn tay trên miệng ra, chất vấn: “Sao anh có thể vào đây?”

“Em khóc?” Anh kinh ngạc, chạm vào những giọt nước trên mặt cô.

“Không có!” Cô vội quay sang chỗ khác phủ nhận, đáng tiếc đã quá muộn, Đường Sĩ Thành không phải kẻ ngốc, nên rất nhanh liền nhìn thấu cô, thì ra là, không phải cô không quan tâm, mà là quá quan tâm, quan tâm đến nỗi muốn khóc.

Vui sướng thoáng chốc tràn đầy trái tim anh, anh vốn còn đang do dự, lo lắng mình không có cơ hội, mới lén lén lút lút giở trò, hi vọng trước khi rời đi, có thể ngăn được cơn sóng dữ.

“Em yêu anh, Thiên Tầm.” giọng nói thiết tha của Đường Sĩ Thành, làm trái tim cô hỗn loạn.

“Không có!” Cô xấu hổ, đánh chết cũng sẽ không thừa nhận, đôi tay không ngừng chống đẩy, muốn đuổi anh xuống giường, ngược lại biến khéo thành vụng khiến hai tay cũng bị luân hãm dưới sự kiềm chế của anh.

“Hãy nghe anh nói, Thiên Tầm, sau khi nói xong, anh sẽ đi.”

“Nói cái gì sao không thể để ban ngày, buổi tối lại lén lén lút lút đi đến đây.” Người đàn ông gian trá này nhất định là muốn dùng giường làm thế công, có quỷ mới tin được anh!

“Ban ngày lấy đâu ra cơ hội? Cái tên kỳ đà cản mũi kia thính như vậy, muốn đến gần em thật giống như đánh giặc , cứ coi như phải vượt qua muôn vàn khó khăn, còn không chắc có thể thấy được một ngón tay của em đấy!” giọng nói oán trách giống như một đứa trẻ không được ăn kẹo, thở phì phò tố cáo với người lớn.

Thiên Tầm thật rất bất ngờ, bởi vì người đàn ông đang ở trước mặt cô này, không hề tràn đầy tự tin như trước, ngược lại mang theo nhiều lo lắng, thẳng thắng đối mặt với thất bại của mình. Trong quá khứ, người đàn ông có tên là Đường Sĩ Thành kia, chưa bao giờ để lộ mặt yếu ớt trước bất kì ai.

Cô kinh ngạc, nhưng lại phát hiện. . . . . . mình vô cùng thích anh như vậy, bởi vì điều này đại biểu, lòng của hai người ngày càng gần nhau.

“Nhìn anh chật vật như vậy, em còn cười?”

Thiên Tầm cố gắng nén lại, ngẩng cao cằm, hừ nói: “Vậy làm sao?”

“Tối thiểu. . . . . . cũng nên cho anh một chút đồng tình, ngày mai sẽ xuất ngoại, anh phải lấy hết dũng khí, mới có thể nói với em những lời này.”

Thái độ của cô mềm đi, thật ra thì anh không cần nói, cô cũng hiểu được, bình thường có tên Trình Giảo Kim âm hồn bất tán như Sam¬my, cô và Sĩ Thành căn bản không có cơ hội đơn độc ở chung, nể tình anh khổ cực lẻn vào, thôi, cho anh cơ hội vậy! Hơn nữa cũn khó có lúc cô bị anh chọc cười, quan trọng là, cô. . . . . . cũng rất muốn biết rốt cuộc anh muốn nói gì với cô?

Thiên Tầm không giãy dụa nữa, an tĩnh nhìn anh, hơi thở cùng nhiệt độ quen thuộc, khiến quá khứ ngọt ngào như đang trở lại.

Cô không giãy giụa, chính là nguyện ý nghe anh nói.

Đường Sĩ Thành hít sâu một hơi, mới nhẹ nhàng cất lời, trải qua mấy ngày nay, trong lòng anh có vô vàn cảm khái cùng hối tiếc.

“Anh. . . . . .” anh thất bại nhìn cô thừa nhận.”Anh rốt cuộc hiểu rõ, mình không bằng người ta ở chỗ nào rồi.”

Anh thừa nhận mình thua dưới tay một người đàn ông khác, điều nay đối với một người mắt luôn luôn để trên đầu, tự tin như anh mà nói, chính là việc lớn.

Thiên Tầm không thể tưởng tượng nổi, nhìn chằm chằm anh “Anh hiểu?”

Đường Sĩ Thành gật đầu, cả đời anh đều lên tòa án biện luận vì người khác, mà bây giờ, đối mặt với sự khiêu chiến lớn nhất trong cuộc đời, anh biện luận vì chính mình.

“Anh phụ em, cũng tin chắc, sẽ không bao giờ tìm được một người đáng giá để anh yêu giống như em nữa, chỉ cần nghĩ tới sẽ mất em, anh liền cảm thấy sợ hãi , tuy anh không phải là người đàn ông hoàn mỹ nhất, nhưng anh rất muốn yêu em thật tốt, thậm chí. . . . . . dùng thời gian cả đời. Ngày mai, anh phải đi, nhưng anh rất lo lắng, sau nửa tháng, khi trở lại, kết quả nhận được lại là…là mất đi em, như vậy chắn chắn anh sẽ phải nuối tiếc cả đời.”

Thiên Tầm nhìn anh, hô hấp bắt đầu dồn dập, cô sợ cũng rất lo lắng sự mong chờ của mình thất bại, hiểu lầm ý tứ anh đang muốn biểu đạt.

“Anh muốn nói cái gì?”

Đường Sĩ Thành nhìn cô thật sâu, chậm rãi cúi mặt xuống, hơi thở nóng rực phả ra, nói nhỏ mấy lời bên tai cô, nói ra lời cam kết cho tới bây giờ, anh vẫn không chịu, cũng không dám thốt lên.

Thiên Tầm trợn to mắt, nhỏ giọng hô: “Anh. . . . . . nghiêm túc sao?”

Anh gật đầu, lòng bàn tay ấm áp, xoa lên gương mặt mềm nhẵn như nước của cô.

“Anh nghĩ trong cuộc đời này, trừ em ra, không ai có thể làm cho anh hạ quyết tâm, nói thật. . . . . . đối mặt với hôn nhân, anh rất không tin tưởng vào bản thân mình, có lẽ là do tư tưởng qua nhiều năm đã thâm căn bén rễ, nên trong thoáng chốc muốn thay đổi rất cần một chút thời gian thích ứng, nhưng mà anh lại vô cùng xác định, nếu như mất đi em, anh nhất định sẽ khổ sở cả đời, thay vì như thế. . . . . .” gương mặt anh hiện mạo vốn có của luật sư, nghiêm túc nói: “Vậy anh tình nguyện dùng pháp luật trói chặt em.”

Cô bật cười, khó nén hưng phấn cùng kích động đưa tay lên ôm cổ anh, rõ ràng chỉ là kết hôn, người này lại muốn dùng pháp luật vô tình để hình dung.

Không sao, cần chi phải để ý cách nói của anh, tóm lại, cô vô cùng, vô cùng, cam tâm tình nguyện bị anh trói. Cô yêu, cô nghĩ, cô hận không thể bị anh trói chặt, cô chờ những lời này đã quá lâu, ngay cả nằm mơ cũng muốn.

Mắt thấy giai nhân nhiệt tình ôm chặt lấy mình, động tác này, đại biểu sự vui mừng cùng tha thứ trong lòng cô, đón nhận đề nghị của anh.

“Em đồng ý?” Anh hỏi rất cẩn thận, cô cũng nhiệt tình hồi đáp.

“Dĩ nhiên, em hận không thể gả cho anh ngay lập tức, vui mừng đến không chờ nổi rồi, làm sao không đồng ý chứ, nhưng em cảnh cáo anh, lời đã nói ra khỏi miệng thì không thể đổi ý, nếu đổi ý, cả đời em cũng sẽ không tha thứ cho anh!”

Đường Sĩ Thành thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng thẳng, vào lúc này mới nhẹ giãn ra, không uổng phí anh lẻn vào như một tên trộm, thật may là không bị đá ra khỏi cửa một cách bi thảm.

“Để cho em bị người đàn ông khác theo đuổi, anh mới thấy hối hận đấy, em cũng biết, anh gấp đến nỗi tóc cũng sắp bạc hết rồi.”

Cô ôm anh, vùi mặt ở trong lòng anh cười khanh khách, thật ra thì cô và Sam¬my không có kết giao, chỉ là. . . . . . hay trước hết không nói với anh, để cho anh ôm tâm tình run run rẩy rẩy, mới có thể biết cách quý trọng cô, cô nha, vẫn muốn hưởng thụ loại tư vị thắng lợi này thật tốt.

Hiện tại anh có thể danh chánh ngôn thuận hôn cô rồi chứ? Đã rất lâu rồi anh không được nếm mùi vị của cô.

“Thiên Tầm. . . . . .”

Môi của anh, ở trong bóng tối đã tìm được hai mảnh mềm mại, không cần quá nhiều ngôn ngữ, khát vọng cùng nhớ nhung đối với cô, sau khi được bỏ lệnh cấm liền tận tình phát tiết, từ cạn sang sâu, từ dịu dàng rồi chuyển thành cuồng dã.

Tối nay, anh muốn từng chút từng chút dò xét mọi nơi trên cơ thể ngày đêm mong nhớ này, tìm về yêu thương đã quen thuộc giữa họ.

Ánh trăng ngoài cửa sổ, chiếu rọi lên hai bóng hình đang quấn quýt, đêm vẫn còn rất dài. Tương lai thuộc về hai người họ, từ tối nay sẽ là một khởi đầu mới.

*****

Đường Sĩ Thành dự định đi chuyến bay vào buổi chiều, sau bữa ăn sẽ khởi hành, Thiên Tầm nấu xong cơm trắng, cùng với mấy món ăn gia đình, bày sẵn ra bàn, chờ anh động đũa.

An Mật Nhi đã là khách quen ở đây, chỉ cần có thời gian rãnh, cô nhất định sẽ đến , Đường Sĩ Thành vẫn nghĩ là cô tới tham gia náo nhiệt, chứ không thể ngờ rằng, thật ra cô đến đây để xem”Phim bộ” , hôm nay nam chính phải đi xa, trong lòng nữ chính lưu luyến, nhưng không biểu hiện lên mặt, ngược lại nam phụ là người buồn rầu nhất, núp ở trong phòng không chịu ra.

Bữa ăn này chỉ có ba người bọn họ thưởng thức, sau khi cơm nước xong, Thiên Tầm giống như thường ngày, thu dọn chén bát, bê vào phòng bếp để rửa, Đường Sĩ Thành cũng đi vào theo muốn giúp một tay, nhưng bị cô cự tuyệt.

“Đã đến lúc rồi, anh nên đi đi.” Cô thúc giục.

“Muốn đuổi anh đi như vậy à?” Anh không vui, tuy không muốn nhìn thấy cô khổ sở, thế nhưng khi cô không khóc đến chết đi sống lại, trong lòng vẫn có chút mất mác.

Phụ nữ độc lập thì tốt, nhưng quá độc lập thì không được.

Thiên Tầm bị anh làm cho dở khóc dở cười.”Em sợ làm trễ thời gian của anh, khiến anh không kịp lên máy bay, anh còn trách em. Xe của công ty đã đợi ở bên ngoài rồi, nếu bị trễ, để xem anh làm thế nào!”

Đúng là nên đi, Đường Sĩ Thành biết không thể trì hoãn nữa, vì vậy kéo cô vào trong ngực, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

“Nửa tháng này, em sẽ “ngoan ngoãn ’ sao?”

“Ngoan ngoãn cái gì, nghe không hiểu.” Cô cố ý giả bộ ngu.

“Thiên Tầm.”

“Được rồi được rồi, em đồng ý với anh, được chưa? Anh yên tâm đi!” không biết bắt đầu từ khi nào, người lề mề không dứt khoát lại biến thành anh rồi?

Đường Sĩ Thành liên tục dặn dò, lại tặng cô một nụ hôn triền miên nóng bỏng, mới lưu luyến không rời ra khỏi phòng bếp, xách hành lý, chuẩn bị rời đi.

“Sĩ Thành.”

Anhquay đầu lại.”Hả?”

“Lên đường bình an. . . . . . anh. . . . . . nhất định phải chăm sóc thật tốt cho mình đó.” gương mặt của cô đỏ hồng, hiện rõ một mảnh xuân ý nồng nàn.

“Biết rồi, em cũng vậy.” anh nở một nụ cười tuấn lãng, biến mất sau cách cửa đang đóng lại.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s