[HĐ] Nhận tội với em – Mạc Nhan – Chương 8.2


Chương 8.2.

 Edit: Fuly

Anh không tin, sáng thứ bảy, còn sớm như vậy, cô lại không đi làm, có thể đi nơi nào được chứ?

“Thiên Tầm là bạn gái của tôi, hy vọng cô đừng gây khó khăn, hay. . . . . . cản trở từ bên trong.” thời điểm nên bén nhọn, anh sẽ không khách khí , Thiên Tầm rời khỏi anh, người phụ nữ này là đồng lõa, anh còn có thể giữ vững phong độ nói chuyện với cô, là do anh được tu dưỡng tốt.

An Mật Nhi nhíu mày.”Anh không tin?”

“Căn cứ vào một chút manh mối, cùng với thái độ không thân thiện của cô, tôi hoàn toàn có lý do hoài nghi lời nói của cô.”

Cho nên nói, cô ghét luật sư! Nhất là anh! Không tin thì không tin, nói một câu là đủ rồi, còn vòng vèo thêm vào một đống nhảm nhí!

Chợt lóe lên ý tưởng, cô không đuổi anh, ngược lại còn cười.

“Thiên Tầm thật sự không có ở đây, không tin chính anh vào tìm đi.” Nói xong cô lập tức xoay người, để anh vào lục soát.

Trên mặt Đường Sĩ Thành lộ vẻ nghi ngờ, không tin cô dễ dàng thương lượng như vậy, thoải mái cho anh vào tìm người?

Sau khi nhìn qua mỗi gian phòng, tìm khắp nơi vẫn không thấy, hoài nghi của anh biến mất, quả thật Thiên Tầm không có ở đây.

“Cô ấy đi đâu?”

“Không phải đi đâu, mà là không có ở chỗ tôi.”

“Cô ấy chuyển đi?”

Nghi vấn của Đường Sĩ Thành rất nhanh được giải đáp, bởi vì trong nhà có chút lộn xộn, ở phòng khách có ấm trà để qua đêm chưa uống hết, trong bếp chén bát cũng chưa rửa, người luôn chăm chỉ làm việc nhà lại sạch sẽ, gọn gàng như Thiên Tầm, chắc chắn sẽ không để những chuyện như vậy xảy ra.

“Muốn tìm cô ấy, này, đây là địa chỉ.” cô đưa cho anh một tờ giấy, trong khi anh đang thị sát từng phòng, tìm kiếm bóng dáng giai nhân thì cô đã chuẩn bị xong.

Đường Sĩ Thành nhìn địa chỉ trong tay, thật khó tin khi cô lại đưa cho anh dễ dàng như vậy.

“Không tin, thì vứt đi! Lúc ra ngoài phiền anh đóng cửa dùm, cám ơn.” Vẻ mặt cô không sao cả, cô biết sự đa nghi của luật sư vốn rất nặng, thật đúng là bệnh nghề nghiệp!

An Mật Nhi ngáp dài một cái, tự mình đi về phòng, khoát khoát tay, tỏ vẻ không tiễn.

Một lát sau, cô nghe được tiếng đóng cửa, chứng tỏ người ta đã rời đi, vùi mình ở trong chăn, cô không nhịn được nâng lên một nụ cười mờ ám.

Cũng tốt, cho họ Đường một bài học, dạy anh ta không nên chờ đến khi mất đi thì mới hiểu được có người yêu là việc tốt như thế nào, nhắm mắt lại, cô tiếp tục ngủ.

Đường Sĩ Thành lần theo địa chỉ tìm nơi ở của Thiên Tầm.

Đến chỗ quản lý báo tên, nhưng vừa nghe nhân viên dùng điện thoại nói chyện với chủ nhà, mặt Đường Sĩ Thành lập tức biến sắc.

Chủ nhà là nam?

Tại sao Thiên Tầm lại ở trong nhà một người đàn ông xa lạ?

Lòng loạn như ma, anh cố khắc chế những suy đoán vẩn vơ, lên thang máy, trong tấm gương phản chiếu sắc mặt âm trầm, khó coi của anh.

Sẽ không, Thiên Tầm không thể nào thay lòng nhanh như vậy! Anh không tin, bởi vì anh hiểu rất rõ Thiên Tầm có bao nhiêu không nỡ khi rời khỏi anh, nhưng theo con số đang dần lên của thang máy, anh càng ngày càng không nắm chắc.

Trước khi thấy được chân tướng, anh sẽ không chết tâm!

Ra khỏi thang máy, tìm được số nhà chính xác, anh giơ tay lên, nhấn chuông, sau rất nhiều lần, mới nghe được thanh âm có người tới mở cửa.

Đó là một người đàn ông ngoại quốc rất tuấn tú, Đường Sĩ Thành không khỏi giật mình.

Sam¬my cũng ngây dại, nhân viên quản lý nói có một vị khách họ Đường, anh cho là một người bạn, nhưng sau khi thấy đối phương, mới biết không phải.

Người đàn ông ngoài cửa, mặc một thân tây trang rất có phong cách, vóc người cao lớn, tướng mạo đường đường, trông rất lịch sự, trong tuấn dật có kiên cường, giữa hào phóng lại có một phần khí độ quân tử, mắt thâm thúy có hồn, hơn nữa trong tay còn cầm một bó hoa hồng Mân Côi, thoạt nhìn rất tuấn nhã mê người.

“. . . . . .” Sam¬my mặt không biến sắc quan sát đối phương tỉ mỉ từ đầu đến chân, đồng thời, đối phương cũng quan sát anh.

“Tôi tìm Thiên Tầm.” Đường Sĩ Thành nói rõ mục đích, thanh âm hàm chứa một tia đè nén người khác không dễ phát hiện, trong con ngươi đen cất giấu nộ hỏa, anh cố sức khắc chế không cho núi lửa bộc phát.

“Anh là. . . . . .”

“Đường Sĩ Thành.” Anh nói ra tên của mình.

Khóe môi tuấn mỹ của Sam¬my nâng lên một nụ cười đầy mị lực, đôi mắt màu xanh dương nhìn thẳng vào mắt của anh.

“Tôi tên là Sam¬my.” Anh vươn tay, bắn trở về một nụ cười hữu nghị đầy mê người.

Trong một giây Đường Sĩ Thành cảm thấy do dự, nhưng rất nhanh liền đưa ra quyết định, nếu đối phương rộng lượng như vậy, anh đương nhiên không thể thua kém, anh vươn tay.

Một phút đã qua, ngoại trừ bắt tay, hai người không có hành động nào khác, vẻ mặt của anh càng ngày càng nghiêm túc, bởi vì đối phương luôn nhìn anh mỉm cười, tay cũng không buông ra.

“. . . . . . Sam¬my tiên sinh.”

“Vâng”

“Tôi tìm Thiên Tầm.” Anh lạnh lùng, từng chữ từng chữ nói lại một lần nữa mục đích đến.

“Cái gì? Việc này, nhìn, tôi thật thất lễ, cư nhiên quên, thật xin lỗi thật xin lỗi, mời vào.” Sam¬my đưa tay ra, rất tự nhiên muốn đón lấy bó hoa hồng lớn, đỏ tươi trong tay anh.

Đường Sĩ Thành ngăn trở cánh tay của đối phương, cất giọng lạnh lẽo cự tuyệt.

“Tự tôi cầm là được rồi.”

Sam¬my rút tay về, không ngại vẻ mặt nghiêm túc cùng lãnh đạm của anh, nhường đường, để anh đi vào, tầm mắt luôn nhìn theo giống như đào được bảo vật.

Đường Sĩ Thành không ngờ tới đối phương tốt như vậy, còn vô cùng nhiệt tình mời anh ngồi xuống, trong lòng không khỏi có cảm giác là lạ, một người đàn ông xa lạ tìm tới cửa, chỉ đích danh muốn gặp Thiên Tầm, chẳng lẽ đối phương không tò mò về thân phận của anh?

Anh ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn người đàn ông kia ra, vào bận rộn, trong lòng thầm đoán quan hệ giữa người đàn ông ngoại quốc này và Thiên Tầm.

“Muốn uống cà phê hay trà?” , Sam¬my cười hỏi.

“Cà phê. . . . . .”

“Ở đây tôi chỉ có Latte, được không?”

“Cũng được. . . . . .”

“Xin chờ một chút.”

Kế tiếp, lại thấy đối phương bận rộn, không bao lâu, một ly cà phê Latte cùng một đĩa bánh ngọt được bưng tới trước mặt anh.

“Mời dùng, hi vọng hợp khẩu vị của anh.” Sam¬my nhu tình như nước chiêu đãi anh, không lộ ra một chút thần thái cao ngạo nào, thừa dịp đối phương không chú ý anh lặng lẽ vuốt vuốt ngực, làm lạnh lòng mình, đã lâu rồi không tức giận đến thế.

Nhận ra đối phương vô cùng chân thành chiêu đãi anh, Đường Sĩ Thành càng thêm mơ hồ, liếc qua ly cà phê Điển Nhã tinh xảo trên bàn, cùng khay bánh ngọt Mân Côi trang nhã, tất cả tạo nên một loại không khí hài hòa khó nói thành lời.

Từ lúc vừa vào cửa, anh đã có cảm giác lạnh lẽo đến rợn cả tóc gáy, nên không tự chủ nâng cao phòng bị lên mười phần, ánh mắt của người đàn ông này quá mức thân mật, khiến anh đoán không ra, mà người anh đã đoán không ra, tất nhiên ‘thâm tàng bất lộ’.

Đối phương có lẽ không biết rõ mục đích của anh khi tới đây, mới có thể thịnh tình chiêu đãi như vậy.

“Tôi là bạn trai của Thiên Tầm.”

Sam¬my ngơ ngẩn, trầm ngâm một lát, mới nói;”Oh. . . . . . Vậy sao?” trong ánh mắt nóng bỏng khó nén vẻ thất vọng.

Cuối cùng cũng có phản ứng bình thường, trong cơ thể Đường Sĩ Thành lửa giận tích trữ lâu nay đang điên cuồng lăn lộn, người đàn ông trước mắt này y phục không chỉnh tề, chỉ mặc áo ở nhà cùng một cái quần cụt, lộ ra cặp chân, rất khó để người ta không suy nghĩ theo hướng ám muội, anh thật sự không cách nào tiếp nhận, Thiên Tầm cư nhiên lựa chọn người ngoại quốc tóc dài này.

Oh. . . . . . Trời ạ. . . . . .

Ánh mắt quan sát của đối phương, làm Sam¬my khó thở, anh cố gắng đè xuống cảm xúc hoảng loạn, ánh mắt của người đàn ông này thật là nguy hiểm, rõ ràng đang trêu chọc anh, trái tim như nai con chạy loạn, sớm biết có trai đẹp tới tìm, tối hôm qua anh nên cạo lông chân .

Đường Sĩ Thành trầm giọng hỏi: “Cô ấy ở đâu?”

“Cô. . . . . .” Chưa trả lời, liền nghe được tiếng mở cửa, hai người không hẹn mà cùng nhìn về của chính ở phòng khách.

Thiên Tầm mở cửa, ôm một đống thức ăn mới mua từ chợ đi tới, miệng than thở.

“Hô, mệt chết đi được, nặng thật đó.” Bởi vì túi đồ chặn tầm mắt của cô, cho nên không nhìn thấy hai người trong phòng khách

Đang lúc cô cố hết sức đóng cửa lại, dùng hai cánh tay sắp vô lực cố gắng ôm một túi thức ăn lớn thì một đôi bàn tay nhận lấy cái túi trong tay cô, trong nháy mắt gánh nặng được giảm bớt, hai cánh tay sắp mỏi chết của cô được cứu thoát.

“Cám ơn anh, Sam¬my, sao hôm nay anh lại dậy sớm vậy? Có đói bụng hay không! A!” cô cởi xong giầy, ngẩng mặt lên, rốt cuộc thấy rõ ràng đối phương là người nào.

“Cực khổ.” Đường Sĩ Thành cắn răng nói.

“Sao anh lại ở đây?” Cô nhỏ giọng hô.

“Anh tới tìm em, sau khi được An tiểu thư chỉ điểm, rốt cuộc tìm được nơi này.” giọng nói của anh nghe như bình tĩnh, kì thực tràn đầy cuồng phong nguy hiểm.

Thiên Tầm đánh hơi được mùi tức giận.

Cô từ trong kinh ngạc hồi phục, nhớ tới lần cuối cùng chia tay không vui giữa họ, sắc mặt cũng hạ xuống.

“Tìm em làm gì?”

“Cùng anh trở về.”

“Tại sao?”

Đường Sĩ Thành biết nơi này không phải chỗ thích hợp nói chuyện.

“Chúng ta tìm nơi khác nói chuyện một chút, được không?”

Nhưng vào lúc này, có một người không cam lòng bị bỏ rơi cũng muốn ồn ào tham gia vào giữa hai người”Thiên Tầm, anh ta chính là người bạn trai mà cô nói kia?”

Câu trả lời của Thiên Tầm, khiến Đường Sĩ Thành ứng phó không kịp.

“Không phải, bây giờ chúng tôi chỉ là bạn bè.”

Cô ôm lại đống đồ ăn từ trên tay anh, lướt qua, hướng phòng ăn đi tới.

Câu trả lời này khiến Đường Sĩ Thành thật mất mặt, chân mày xiết chặt, cho thấy anh cực kì không vui, nhưng vào lúc này, anh bỗng nhiên cảm thấy sống lưng dâng lên một luồng khí lạnh đến thấu xương, không khỏi kỳ quái, vì sao khắp người lại nổi da gà? Anh không phát hiện, người đàn ông lam nhãn sau lưng đang nhìn chằm chằm vào anh, mặt nở nụ cười quỷ dị.

“Thì ra chỉ là bạn bè bình thường.”

“Không, chúng ta là bạn bè theo kiểu nam nữ.” sắc mặt Đường Sĩ Thành căng thẳng, đối với vẻ hài lòng trên mặt Sam¬my cảm thấy tức giận, còn có một tia . . . . . . Sợ hãi? Chuyện cười, anh khi nào thì sợ người khác , cũng chỉ là một người ngoại quốc dáng dấp không tệ thôi, anh không tin Thiên Tầm chỉ nhìn vào bề ngoài.

Thiên Tầm đặt đồ lên bàn ăn xong, mới đi ra , chống eo nói: “Chẳng lẽ phải luôn tuân theo sự tính toán của anh hay sao? Em nói rồi, em chỉ muốn lui tới cùng người có ý định kết hôn.”

Đường Sĩ Thành nắm chặt quả đấm, tưởng cô ám chỉ là cái người ngoại quốc nhìn như ẻo lả kia, không khỏi nổi nóng.

“Chỉ vì kết hôn, cho nên em liền tùy tiện tìm một người ngoại quốc cùng anh ta ở chung?”

Hai chữ ‘tùy tiện’ này chọc giận tới cô.”Anh tới tìm em gây gổ sao?”

“Mới chia tay không tới ba tháng, em liền đi tìm người đàn ông khác, còn cùng anh ở chung, những người bạn gái trước đây tôi chia tay, có nhanh đi nữa, cũng không giống em mau chóng tìm được niềm vui mới như vậy!” những lời này thuần túy là nói lẫy, sự tức giận anh vẫn ẩn nhẫn, cùng tất cả phiền não, lo lắng, buồn bực rốt cuộc bộc phát vào lúc này, chỉ vì cô thay lòng đổi dạ trong thời gian như vậy, anh không cách nào tiếp nhận!

Thiên Tầm trợn to mắt, há to mồm, từ phản ứng của anh, cô liền hiểu, Mật Nhi cho anh tin tức sai lệch, cô nên giải thích, nhưng thấy thái độ chưa hỏi rõ ràng đã phán xét của anh, một cỗ hỏa khí liền dâng lên .

Kết giao ba năm, cô là người như thế nào, anh vẫn chưa rõ sao? Thế nhưng lại dùng loại giọng điệu, loại thái độ, cùng cái loại ánh mắt đó vũ nhục cô!

Tại sao cô phải giải thích, anh cũng không phải là gì của cô!

“Đúng, em cùng anh ấy ở chung, thì thế nào!” Cô ôm cánh tay Sam¬my, cố ý tức chết anh. Sam¬my kinh ngạc liếc nhìn cô một cái, sau khi hiểu ý, rất hợp tác ôm vai cô thật chặt, gương mặt tuấn mỹ ngẩng lên, nở nụ cười mê người mà quỷ dị, vừa mở miệng, chính là một câu nói làm cho người ta muốn rớt mắt kiếng.

“Nếu như anh cảm thấy không công bằng, vậy ở chung đi, cùng nhau so cao thấp, thế nào?”

Lời này vừa nói ra, hai người vốn như ngọn núi lửa sắp bộc phát liền sững sờ, cùng dùng cặp mắt như gặp quỷ trừng về phía anh.

Advertisements
By Fuly

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s