[HĐ] Nhận tội với em – Mạc Nhan – Chương 9.1


Chương 9.1.

Edit: Fuly

Cuộc tranh cãi vừa bạo phát, bởi vì một lời đề nghị không giải thích được của Sammy, trong thoáng chốc hiện trường tràn ngập một cỗ không khí quỷ dị.

Thiên Tầm mở to mắt nhìn chằm chằm Sam¬my, cô nhất định đã nghe lầm.

“Anh đùa giỡn vậy? Bảo anh ấy đến ở? Đừng gây chuyện nữa.”

“Có sao đâu? Nhiều người, càng náo nhiệt.”

Náo nhiệt? Đây là cái lý do gì, đối với tính tình cổ quái của Sam¬my, cùng những hành động hoặc ý tưởng không bình thường thỉnh thoảng xuất hiện, cô đều không quan tâm, nhưng lần này, cô thật không hiểu rốt cuộc Sammy đang nghĩ cái gì!

Cô và Sam¬my chỉ là bạn bè, cho nên khoản thời gian này ở lại đây, là bởi vì anh bị cảm.

Sam¬my bị cảm nghiêm trọng đến toàn thân đều đau đớn, tứ chi vô lực nằm ở trên giường, đôi lúc còn phát sốt, phần lớn thời gian, Sam¬my đều ngủ mê man, cô *‘nghĩa bất dung từ’ chăm sóc anh, nấu ba bữa cơm, đúng giờ đánh thức anh dậy uống thuốc, tránh việc anh ngủ quên.
(*Nghĩa bất dung từ: không chùn bước làm việc thiện)
Cuối cùng để cho tiện, cô dứt khoát tạm thời chuyển đến ở cùng anh, dù sao ở đây vẫn còn phòng trống , một mặt có thể tiết kiệm, mặt khác cũng dễ dàng theo dõi bệnh tình của anh.

Bây giờ Sam¬my đã sớm bình phục, nhưng cô còn ở chỗ này, là bởi vì Sam¬my thích tài nấu nướng của cô, lôi kéo không muốn cô đi, mà Sam¬my đã làm nũng thì cô không cách nào cưỡng lại được, dù sao case chụp ảnh của người mẫu không phải ngày nào cũng có, trước lúc tìm được công việc cố định, thích hợp hơn, thời gian cũng nhiều, nên cô đồng ý, ở lại đây thêm một tháng.

Cô vốn tính toán trong hai ngày nay sẽ trở về chỗ Mật Nhi, ai ngờ hôm nay Đường Sĩ Thành lại đột nhiên tìm đến, còn nói những lời này chọc tức cô, cả cơ hội giải thích cũng không cho. Cô quyết định để anh tiếp tục hiểu lầm, làm bộ cùng Sam¬my lui tới, cố ý tức chết anh.

Sam¬my biết rõ dụng ý của cô, sao đột nhiên lại đề xuất ý kiến kì quái như vậy? Tạm thời không cần tra xét ý đồ của Sam¬my, lấy bản thân Đường Sĩ Thành cũng sẽ không đáp ứng.

“Anh đừng náo loạn nữa…, sao có thể để cho anh ấy đến đây ở chứ!” Cô tức giận nói.

“Có gì không thể.”

Lần này, đến phiên Thiên Tầm cùng Sam¬my ngây người, nhất trí nhìn về phía nhân vật vừa lên tiếng.

Dũng cảm tiếp nhận khiêu chiến là thiên tính của luật sư, anh tiếp nhận chiến thư Sam-my ném tới, cũng vì câu nói “ Sao có thể” kia của Thiên Tầm , lúc đó anh liền quyết tâm rồi !

“Tôi đồng ý tiếp nhận khiêu chiến, cạnh tranh công bằng.” vẻ mặt anh nghiêm túc, khiến Thiên Tầm cũng cảm thấy kinh ngạc, nghi ngờ cùng luống cuống. Anh tìm về tự tin, cũng hồi phục lý trí, suy nghĩ quả quyết như ngày thường.

Anh tin tưởng trong lòng Thiên Tầm, mình vẫn có địa vị, nếu không mặt cô cũng sẽ không xuất hiện dáng vẻ phúc tạp, do dự không quyết đó.

“Thật tốt quá, hoan nghênh, hoan nghênh.” Trong ba người cao hứng nhất chính là Sam¬my, anh bỏ lại Thiên Tầm bước lên trước, thân mật cầm tay Đường Sĩ Thành, tận đáy lòng hoan nghênh sự gia nhập của anh, mà Thiên Tầm đột nhiên bị đẩy ra, thiếu chút nữa đứng không vững.

Trái tim bị quấy rối của Thiên Tầm, rốt cuộc tỉnh táo trở lại, vội vàng tiến lên phản đối: “Không được, em không đồng ý.”

Đường sĩ thành nhìn về phía cô .”Tại sao?”

“Bởi vì. . . . . . Bởi vì. . . . . .” Bởi vì nếu như anh ở lại, rất nhanh sẽ phát hiện lời nói dối của cô, hơn nữa như vậy cô cũng phải tiếp tục ở lại.

Đường Sĩ Thành như hiểu ra nói;”Bởi vì em sợ anh.”

“Nói bậy, ai sợ anh chứ, em, em mới không sợ !”

“Thiên Tầm, đừng như vậy, mọi người ở cùng một chỗ, mới có thể hiểu rõ nhau hơn, cũng mới có thể hiểu ai với ai là thích hợp nhất.”

Thiên Tầm nhìn chằm chằm Sam¬my bằng ánh mắt quái dị, người này lúc nào thì nói chuyện trở nên thánh khiết cùng lý tính như vậy? Một chút cũng không giống người luôn bốc đồng – Sam¬my.

“Nhưng mà ——” cô còn muốn ngăn cản, không ngờ lại bị ánh mắt cảnh cáo của Sam¬my trừng trở về, hại lời nói cô còn chưa kịp thốt ra liền mắc nghẹn trong cổ họng.

“Chuyện tình cảm không thể hành động theo cảm tính, nếu không sau này có muốn tiếc nuối, hối hận cũng không kịp, anh nói có đúng không ?” Khi anh quay lại, khuôn mặt đã khôi phục vẻ ôn hòa cùng tuấn mỹ, nở nụ cười nhìn người đàn ông đẹp trai mê người trước mắt này.

Tình địch rộng lượng, nguyện ý cạnh tranh theo cách của quân tử, Đường Sĩ Thành đem nó trở thành sự khiêu chiến, dĩ nhiên sẽ không lùi bước, khí phách cũng không thể thua đối phương, trên khuôn mặt nghiêm túc cô gắng nặn ra một nụ cười tuấn nhã.

“Đầu tiên nên nói rõ, ở trận cạnh tranh này, tôi sẽ không khách khí.”

“Tôi hiểu, không sao.” Nụ cười càng thêm rực rỡ, không nhìn ra bất kỳ thái độ đối địch nào, nhưng trong thân thiện lại hàm chứa tâm cơ bí hiểm.

Đường Sĩ Thành có dự cảm mình đã gặp phải đối thủ, người này nếu không phải lòng dạ quá rộng rãi, chính là rất có tự tin, hoặc là, anh ta so với anh còn thông minh hơn, hiểu được cách lấy lui làm tiến, ngoài mặt hoan nghênh anh tới cạnh tranh, nhưng thật ra muốn nhân cơ hội này nắm chặt lòng của Thiên Tầm, cho thấy sự khác biệt của hai người, chặt đứt do dự trong lòng cô.

Nếu đúng như vậy, tâm cơ người này không phải đáng sợ bình thường.

Cầm tay của đối phương, anh lại có một tia cảm giác rợn tóc gáy, chắc hẳn đây là một chiến dịch khó ứng phó.

Tuyệt đối không thể thua! Anh tự nói với mình.

Hai người đàn ông đều tự theo đuổi tâm tư của mình, bắt tay lập thành ‘ước hẹn quân tử’, chỉ có mình Thiên Tầm, vẫn còn chưa hồi hồn.

Ánh mắt trừng cô vừa rồi, là có ý gì đây?

Đường Sĩ Thành mang theo hành lý đơn giản, chuyển vào nhà Sam¬my.

“Hoan nghênh quang lâm.”

Cửa mở ra, nghênh đón Đường Sĩ Thành, là người mặc một thân trang phục rực rỡ khác thường, cười đến mê đảo chúng sinh – Sam¬my.

Đường Sĩ Thành ngây người, nhìn chằm chằm tình địch, anh không thể không thừa nhận, người này. . . . . . thật rất anh tuấn, từ trước đến giờ, đối với những người đàn ông để tóc dài anh không có hảo cảm, luôn cho là bất nam bất nữ, nhưng không nghĩ tới, thì ra là đàn ông để tóc cũng có thể đẹp mắt như vậy,. Không giống với ngày hôm qua, bữa nay đối phương đổi cách ăn mặc, một chiếc áo Anh quốc với những sợi tơ mềm khoác lên người, tản mát ra một cỗ hơi thở quý tộc bất phàm.

Ngoài mặt, Đường Sĩ Thành gắng giữ tỉnh táo, không lộ ra kinh ngạc trong lòng, người đàn ông này. . . . . . quả thật là một đối thủ mạnh.

“Quấy rầy.” Anh đi vào, hành lý tùy thân chỉ là một chiếc va ly nhỏ.

Đường Sĩ Thành quét mắt nhìn quanh nhà một cái, tìm kiếm, đương nhiên là bóng dáng giai nhân.

“Để tôi giúp anh cầm hành lý.” Sam¬my cười nói, đưa tay muốn nhận lấy, nhưng bị Đường Sĩ Thành ngăn trở.

“Không làm phiền, chỉ cần cho tôi biết phòng ở đâu là tốt rồi.” Anh nhàn nhạt nói.

Mặc dù thái độ anh lạnh lùng, nhưng Sam¬my không để ý, trong lòng len lén kích động , không uổng phí chính mình sáng sớm tinh mơ đã thức dậy đắp mặt, gội đầu, tạo kiểu tóc, ăn mặc thật xinh đẹp, vì muốn cho anh một ấn tượng” khó quên”! Mặc dù đối phương không có biểu tình gì quá lớn, nhưng anh nhìn thấy, trong ánh mắt kia có đè nén sự kinh ngạc.

“Phòng của anh ở hướng này, mời đi theo tôi.” Sam¬my đưa anh tới một gian phòng độc lập trang nhã, ở đây, Đường Sĩ Thành rốt cuộc tìm được giai nhân anh nhung nhớ.

Cô buộc tóc đuôi ngựa, người mặc áo T shirt cùng quần short, đang đưa lưng về phía anh, quỳ trên mặt đất lau sàn, từ góc độ này, vừa lúc để cho anh nhìn thấy . . . . . . cặp mông đẹp như đào mật mà bản thân nhung nhớ đã lâu.

Anh biết, từ trước đến giờ Thiên Tầm luôn kiên trì muốn dùng khăn lau nhà, cảm thấy như vậy mới có thể đem sàn nhà lau đến một hạt bụi nhỏ cũng không còn, ngay cả những *góc chết cũng sach sẽ, mà những khi cô cố gắng như vậy thì cũng là lúc anh tạm thời đặt tờ báo xuống, thưởng thức chiếc mông đẹp, hấp dẫn của cô.

*Góc chết: như gầm bàn, gầm giường, gầm tủ,…

Lúc này, tuy cô không mặc ‘cẩm y hoa phục’, nhưng hấp dẫn mỹ lệ hơn so với bất kỳ phụ nữ nào, cô toàn tâm toàn ý bỏ ra vì anh, giống như một cơn gió mát thổi vào trong lòng, hòa tan trái tim luôn nguội lạnh vì hiểu rõ tình đời của anh.

Anh bắt đầu hiểu nguyên nhân mình không thể buông ra cô rồi, cũng hiểu rõ quyết định chuyển vào là chính xác.

Anh muốn đoạt cô về!

Phát hiện anh đến , Thiên Tầm đứng lên, lấy mu bàn tay lau đi mồ hôi trên trán, cùng đôi mắt đen như mực kia chạm nhau mấy giây, liền không tự chủ dời đi tầm nhìn.

“Sửa sang xong rồi, anh có thể đem đồ đạc chuyển vào.” Ánh mắt của cô cũng không nhìn anh, mà là nhìn sàn nhà.

Đường Sĩ Thành làm theo, nhưng vẫn luôn nhìn chằm chằm cô, trong bụng cảm thán, khi cô làm việc nhà, bộ dạng thật là đẹp, trước kia cũng rất đẹp, chỉ là khi đó mỗi ngày đều nhìn thấy, cho nên không đặc biệt quan sát, nhưng sau khi tách ra gần ba tháng, anh tỉ mỉ đem hình dáng này khắc vào trong đầu, tỉ mỉ thưởng thức.

Mồ hôi thấm ướt quần áo của cô, dán chặt vào da thịt, càng hiện rõ ràng những đường cong xinh đẹp, khiến anh nhìn đến mất hồn.

Thiên Tầm cố ý biểu hiện vẻ không quan tâm, mặc dù không nhìn anh, nhưng sự ăn ý khi ở chung ba năm vẫn còn, biết tầm mắt nóng bỏng kia đang nhìn chằm chằm cô, cho nên vẫn không dám nhìn anh, tránh tiết lộ sự e lệ của bản thân, sẽ chỉ làm anh thêm đắc ý.

Anh muốn thấy cái gì chứ? Tầm mắt chuyên chú này làm tim cô không tự chủ được đập nhanh hơn, thật may là, Trình Giảo Kim đúng lúc tham gia làm kỳ đà cản mũi.

“Đến đây, để hành lý của anh xuống, cứ coi như nhà mình, đừng ngại.” Sam¬my thân thiết chào hỏi, nhưng thật ra là cố ý chen giữa bọn họ, ngăn trở tầm mắt của hai người.

Người đàn ông này quả nhiên tâm cơ rất sâu, Đường Sĩ Thành không muốn tình địch được như ý, vạch trần quỷ kế của đối phương, một lòng toàn bộ đặt ở trên người Thiên Tầm.

“Phòng của em ở đâu?” Nếu như anh không lầm, vừa rồi quan sát sơ qua, phát hiện bốn gian phòng, hình như chỉ có hai gian là để ngủ.

“Sát vách.” Cô thuận miệng đáp lời, đang muốn ra khỏi phòng, đi ngang qua cạnh anh thì đột nhiên bị dán lại, hơi thở nóng rực phả tới.

“Không được!”

Cô sợ hết hồn, không biết vì sao anh lại đột nhiên kích động, giọng điệu còn bá đạo như thế, nhưng chỉ chốc lát sau, cô bừng tỉnh hiểu ra.

“Không phải bên trái , mà là bên phải á!” Cô đỏ mặt sữa chữa, hiểu nguyên nhân Đường Sĩ Thành bá đạo, người này cho là cô muốn cùng giường chung gối với Sam¬my, đúng lúc ở bên kia còn có một gian phòng.

Mi tâm Đường Sĩ Thành giãn ra, nhưng lại rất nhanh phát hiện có chỗ không đúng.

“Phòng bên phải không có giường.”

“Dĩ nhiên không có giường, bởi vì đó là phòng cất video.”

Sam¬my là chủ nhân, đương nhiên ở phòng ngủ chính, gian phòng khách này vốn là cô ở, hai phòng khác, một là phòng thiết kế của Sammy, còn lại là phòng cất video, hiện tại lại thêm một người, hai nam một nữ sống chung một mái nhà, mấy gian phòng đương nhiên cần phân phối lại một chút.

Nói tóm lại, ba người, nhưng chỉ có hai chiếc giường.

Cô nói thật nhẹ nhàng, nhưng anh nghe được, chân mày lần nữa nhíu chặt.

“Em ngủ ở phòng cất video?”

“Thế nào, không được sao?” Cô tức giận trừng lại anh.

Ánh mắt không vui của Đường Sĩ Thành bắn về phía Sam¬my.”Anh để cho cô ấy ngủ ở phòng cất video?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s