[HĐ] Đặt bút thành hôn – Hân Hân Hướng Vinh – Chương 13


☆, Chương 13.

Edit: Fuly

 

Lời nói dối rất xinh đẹp, cho nên mọi người thường sẽ bị mê hoặc bởi vẻ ngoài diễm lệ này, mà không đi truy cứu chân tướng phía sau, bởi vì chân tướng thường thường là tàn khốc, phụ nữ lại càng như vậy.

 

Hạ Tử Câm nằm trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn bị che khuất bởi gối ôm, nhìn từ bên ngoài chỉ thấy được chút tóc đen tán loạn trên cái đầu nhỏ, cả người núp dưới tấm chăn dày, giống như một con đà điểu đang chôn người trên cát.

 

Tịch Mạc Thiên bước ra từ phòng tắm, thấy vậy nở nụ cười, đi tới vỗ vỗ cái mông nhỏ hơn vểnh lên của cô:

 

“Dậy đi, ăn điểm tâm, nếu còn muốn ngủ, ăn xong lại ngủ tiếp, dù sao em cũng không bận chuyện gì.”

 

Hạ Tử Câm hàm hồ rầm rì hai tiếng, từ dưới gối ôm nhô đầu ra, nhìn chằm chằm Tịch Mạc Thiên, mắt mở thật to, bĩu môi, hình như một cô gái nhỏ này đã sớm tỉnh lại nhưng vẫn không chịu rời giường.

 

Khóe môi Tịch Mạc Thiên khẽ cong lên, ngồi xuống sờ sờ cái trán của cô:

 

“Thế nào? Thân thể không thoải mái sao?”

 

Hạ Tử Câm giơ tay lên đẩy anh ra:

 

“Tịch Mạc Thiên, tối hôm qua anh nói những lời đó, rốt cuộc là có ý gì?”

 

Ngày hôm qua Tịch Mạc Thiên uống say mèm, trường hợp không biết tiết chế như vậy, hình như đã mười năm rồi chưa có. Những chuyện trước khi uống rượu say anh nhớ rất rõ ràng, nói cho cùng là do máu ghen của đàn ông quấy phá, ghen đến mức có chút không giải thích được, nhưng thực rất khó chịu, một phần là bởi vì Tử Câm, phần khác là bởi vì Phi Loan.

 

Năm đó, khi anh và Phi Loan vừa kết hôn, Tịch thị “loạn trong giặc ngoài”, tuy có Vinh thị dốc sức giúp đỡ, nhưng đối với người mới vừa đón lấy sự vụ của tập đoàn như Tịch Mạc Thiên mà nói, cũng rất bận rộn, thế cho nên anh vắng vẻ cô vợ của mình. Điều tiếc nuối nhất là, thời điểm Tịch Mạc Thiên có thời gian để đi bù đắp, thì Phi Loan đã chết, đây cũng là chuyện giấu sâu trong lòng anh. Phi Loan xinh đẹp, dịu dàng giống như hoa quỳnh nở rộ, đằng sau sự rực rỡ chính là ký ức lâu dài.

 

Cũng vì vậy Tịch Mạc Thiên rất khó quên người vợ đã chết, anh biết đây không phải là tình yêu, nhưng làm đàn ông, làm chồng, anh thiếu Phi Loan quá nhiều, mà Hạ Tử Câm. . . . . .

 

Ánh mắt Tịch Mạc Thiên  rơi vào trên người cô vợ nhỏ. Cô không phải Phi Loan, nhưng cũng chiếm một phần nhớ thương đặc biệt trong lòng, khiến anh ăn phải giấm chua của Phi Lân. Mà những gì nói với cô tối qua, một chút ấn tượng Tịch Mạc Thiên cũng không có, vì vậy hiện tại bị cô tính sổ, Tịch Mạc Thiên cảm thấy có chút “mạc danh kì diệu”.

 

Hạ Tử Câm nháy mắt mấy cái, phát hiện hình như Tịch Mạc Thiên căn bản không nghe thấy lời của cô…, Hạ Tử Câm biết mình vẫn cần phải nói rõ ràng:

 

“Tịch Mạc Thiên tôi cùng Vinh Phi Lân quen nhau là tình cờ, anh nên biết, giữa tôi và anh ấy chỉ là bạn bè”

 

Ánh mắt Tịch Mạc Thiên khẽ lóe lên một cái, nửa thật nửa giả nói:

 

“Bạn bè? Đó là em nói, ngày hôm qua Phi Lân nói với tôi cậu ta thất tình, tôi nghĩ đối tượng chính là em đi!”

 

“Anh có ý gì?”

 

Hạ Tử Câm cau mày, kìm nén bực bội hỏi ngược lại anh. Ý tứ trong lời nói này của Tịch Mạc Thiên chính là giữa cô và Vinh Phi Lân có điều mập mờ, mà giọng điệu nói chuyện của Tịch Mạc Thiên chui vào trong tai Hạ Tử Câm, lại có cảm giác vô cùng khó chịu.

 

Tịch Mạc Thiên cười khẽ đứng lên:

 

“Không cần bẻ cong ý của tôi, tôi chỉ hy vọng em nhớ thân phận của mình bây giờ, em là Tịch phu nhân. Mặc dù vẫn chưa bị giới truyền thông tung ra, nhưng cũng không phải là bí mật vĩnh cửu, lời nói của em có thể ảnh hưởng trực tiếp đến hình tượng của tập đoàn, cho nên em nên bắt đầu học cách thận trọng đi. Được rồi, mau dậy thôi, đi ăn điểm tâm. . . . . .”

 

Bóng dáng của Tịch Mạc Thiên biến mất ở cửa phòng ngủ, Hạ Tử Câm mới phát hiện, kế hoạch muốn tìm anh tính sổ, đã chết từ trong trứng nước, hơn nữa, ngược lại còn bị anh giáo huấn một trận. Mà đây cũng là lần đầu cô cảm thấy, suy nghĩ của mình trước kia quá đơn giản. Đối với Tịch Mạc Thiên mà nói, kết hôn không phải chỉ là chuyện riêng của hai người.

 

Tịch Mạc Thiên đi ra từ phòng để quần áo, đã ăn mặc rất tươm tất, anh thường thích các màu tối, nửa người phía trên là áo sơ mi màu đen, hơn nữa còn rất chỉn chu không có chút bê bối nào.

 

Hai người kết hôn lâu như vậy, trừ mấy ngày ở Sơn Trang, mỗi ngày Tịch Mạc Thiên cơ hồ đều mặc tây trang, áo sơ mi, giày da “trung quy trung củ” lại càng hiển hiện thêm một phần khí độ hơn người. Loại bá đạo cường thế này được ẩn chứa bên trong cử chỉ tao nhã nhưng lại rất dễ dàng bị bộc phát ra ngoài khiến những người đến gần anh cảm thấy rất áp lực.

 

Thật ra Hạ Tử Câm có chút sợ anh. Tịch Mạc Thiên thường thích dùng bữa sáng theo kiểu Tây phương, đơn giản lại đầy đủ dinh dưỡng, mà Hạ Tử Câm là một thường dân bá tánh, vô luận bữa ăn nào, cũng thấy theo cách này rất phiền toái, nhưng dì giúp việc căn bản không nghe cô, tất cả lấy lệnh của Tịch Mạc Thiên mà hành sự.

 

Cuộc sống của người đàn ông tên Tịch Mạc Thiên người này rất không thú vị, tất cả đều đâu vào đấy, có kế hoạch có quy luật tiến hành, ăn cơm, mặc quần áo, thậm chí nghỉ phép, thực đơn cho mỗi tháng cũng đều được tính toán tốt từ trước. Mặc dù buổi trưa anh không trở lại, dì giúp việc cũng sẽ theo thực đơn anh quy định nấu cơm. Hạ Tử Câm đã kháng nghị qua với Tịch Mạc Thiên rất nhiều lần, cũng bị người đàn ông này lấy việc tốt cho sức khỏe làm cớ, hời hợt cản lại.

 

Hơn nữa còn nghiêm cấm Hạ Tử Câm ăn bánh nướng, bánh tiêu cô thích nhất. Anh nói rằng trong mấy món này có chất gây ung thư. Hạ Tử Câm cảm thấy chỉ là chuyện bé xé ra to, cô ăn hơn hai mươi năm, cũng không bị sao mà.

 

Hạ Tử Câm chu mỏ, cắn một miếng sandwich, uống một hớp sữa tươi. Cô muốn uống sữa đậu nành ăn bánh tiêu có được không? Hạ Tử Câm cũng không hiểu, cũng là một người đàn ông trong gia đình như những hộ khác nhưng sao lại có sự khác biệt lớn đến như vậy chứ? Cô còn nhớ rõ lúc trước, mỗi ngày Vinh Phi Lân đều mua cho cô sữa đậu nành và bánh tiêu, sao đến Tịch Mạc Thiên lại không được vậy.

 

Hạ Tử Câm cắn mấy miếng sandwich, vừa muốn thả lại trong đĩa, thanh âm của Tịch Mạc Thiên đã truyền ra từ tờ báo:

 

“Ăn hết đi, không cho chừa lại”

 

Quả thật giống như trông nom người bạn nhỏ, loại hình thức chung đụng này bắt đầu từ khi hai người kết hôn, lúc đó Hạ Tử Câm cũng phản kháng từng cái, nhưng sau không có kết quả cũng chỉ đành phải nhượng bộ.

 

Tịch Mạc Thiên để tờ báo đã đọc xong qua một bên, đứng lên, nhẹ nhàng liếc cô một cái. Hạ Tử Câm vội vàng đem sandwich nhét vào trong miệng, rầm rầm cầm sữa tươi uống hết, động tác nhanh chóng vô cùng, lại có chút buồn cười.

 

Tịch Mạc Thiên nhíu nhíu mày, cuối cùng không nói gì. Hạ Tử Câm đứng lên mang cặp tới cho anh, như một cô vợ  nhỏ ngoan hiền, đưa anh ra cửa, nhón chân, hôn một cái lên mặt anh. Tịch Mạc Thiên mở cửa bước một bước, đột nhiên quay đầu lại:

 

“Cuối tuần là ngày giỗ của cha tôi, em chuẩn bị một chút, cùng tôi trở về một chuyến.”

 

Cô thoáng sững sờ thì Tịch Mạc Thiên đã đi rồi.

 

Hạ Tử Câm gác chân ngồi ở sofa lớn trong phòng khách, sau lưng lót một cái gối dựa thật to, đem laptop đặt trên tay vịn, thoải mái gõ chữ. Lúc này, Tịch Mạc Thiên không có ở nhà, nếu như anh ở, cô có muốn ngây ngô cũng không thể, người đàn ông kia bây giờ thích nhất là trông đầu trông chân, lại có tính ưa sạch sẽ cùng chút bá đạo.

 

Sau khi có đời sống vật chất sung túc , Hạ Tử Câm phát hiện cuộc sống của cô không còn sự tự tại như trước kia. Khi đó muốn làm gì thì làm, ngồi trên bồn cầu vọc máy vi tính cũng không có người quản cô. Nhưng hiện tại thì không được, Tịch Mạc Thiên không về, cô có chút nhớ mong, anh về cô lại không thích ứng. Cuộc sống của Hạ Tử Câm cô hôm nay thật quá mâu thuẫn.

 

Hạ Tử Câm cảm thấy, Tịch Mạc Thiên chính là một người sống trong khung sườn của quy tắc. Bất cứ chuyện gì đến tay anh đều phải tuân theo quy củ, phải nghiêm khắc thực hiện, đối với loại người lười biếng như cô, thật đúng là sống mà như chịu tội. Cô gọi điện cho Mạch Tử kể khổ. Mạch Tử lại mắng cô đang ở trong phúc mà chẳng biết.

 

Nói tóm lại, những thứ này đều là chuyện nhỏ, không đáng kể, ước chừng mỗi cặp vợ chồng đều cần thời gian dung hợp. Hơn nữa, cô và Tịch Mạc Thiên, từ xuất thân đến kinh nghiệm hoàn toàn không có chút điểm chung nào, anh lại còn lớn hơn cô mười tuổi. Mặc dù trên mặt không nhìn ra cái gì, nhưng khi chân chính sinh hoạt cùng một chỗ,có lúc Hạ Tử Câm cảm thấy nhân vật Tịch Mạc Thiên này giống như một ông bố.

 

Anh cưng chiều cô nhưng cũng quản cô, từ áo cơm đến ngủ nghỉ. Trong đầu Hạ Tử Câm không tự chủ được xẹt qua những hình ảnh tối qua. Khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ lên. Lúc đó Tịch Mạc Thiên rất chân thật. Mặc dù anh nói những lời khó nghe như vậy nhưng Hạ Tử Câm quyết định sẽ tha thứ anh, bởi vì Tịch Mạc Thiên ghen, ghen đến bá đạo, khiến  Hạ Tử Câm cảm thấy, anh thật sự thích mình. Cảm giác này vừa mâu thuẫn lại vừa kỳ quái, nhưng Hạ Tử Câm không cách nào khống được suy nghĩ của chính mình.

 

Nếu như một người đàn ông ghen vì bạn, như vậy ít nhất có thể nói rằng anh ta thích bạn đi! Đây không phải là chân lý sao?

 Hình của Vinh Phi Lân hiện lên trên màn hình di động, xem ra anh đang ở bên ngoài.

 

Hạ Tử Câm bắt máy:

 

“Hạ Tử Câm, tôi chờ cô ở lầu dưới, cô xuống đây đi, tôi có vài lời muốn nói với cô.”

 

Hạ Tử Câm hơi chút chần chờ, nói mấy chữ:

 

“Chờ tôi mười phút”

 

Vinh Phi Lân để điện thoại xuống, ngồi bên cạnh bồn hoa, ngẩng đầu nhìn lên trên lầu. Anh thật ngu, thế nhưng lại chạy đến chỗ này ngồi cả đêm. Sau khi ra khỏi quán bar anh vẫn ngồi ở đây. Dù biết rõ cô đã không còn ở trên đó, nhưng Vinh Phi Lân vẫn cảm thấy nơi này rất gần cô, gần đến mức vừa ngẩng đầu, là có thể thấy cô.

 

Hạ Tử Câm là đại kiếp số trong cuộc đời Vinh Phi Lân anh. Từ khoảnh khắc gặp cô anh liền ứng kiếp rồi. Hơn nữa, loại ứng kiếp này còn mang theo bao nhiêu bất lực, tại thời điểm chính mình còn chưa rõ tình cảm đối với Hạ Tử Câm là cái gì, thì đã bị hãm vào.

 

Vinh Phi Lân cũng đã cố gắng tìm về những tháng ngày tiêu sái như trước kia, xách hành lí, chẳng thèm quản đến người phụ nữ nào, muốn đi đâu thì đi. Nhưng lần này không được, vô luận đi đến chỗ nào, anh cũng không thể xóa hình ảnh của người phụ nữ tên Hạ Tử Câm phụ nữ này, cứ giống như bị trúng tà vậy.

 

Khi lên núi, thấy hoa trên vách đá, anh sẽ liên tưởng đến Hạ Tử Câm, lúc đi thám hiểm, thuận theo dòng nước xuôi xuống, xuyên qua vực sâu hiểm trở, cũng không thấy kích thích như bình thường. Nói trắng ra, chính là vô luận làm chuyện gì, anh cũng muốn bên cạnh có Hạ Tử Câm, hình như vậy, vui vẻ có thể tăng gấp bội, đồng nghĩa, không có cô, tất cả đều bắt đầu không còn ý nghĩa.

 

Giây phút gặp lại Hạ Tử Câm, anh mới biết mình nhớ cô bao nhiêu. Nhưng trước khi anh muốn thổ lộ, Hạ Tử Câm đã trực tiếp, lưu loát tuyên bố kết quả, cô kết hôn. Một nha đầu xấu xí, lôi thôi lếch thếch, thế nhưng thừa dịp anh không có ở đây kết hôn.

 

Hoang đường nhất, chồng của cô không phải ai khác mà là Tịch Mạc Thiên, anh rể anh. Suy nghĩ một đêm, Vinh Phi Lân vẫn không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, cho nên anh phải gặp cô.

 

Rốt cuộc đồ ngốc này có biết anh rể anh là ai hay không? Anh rể anh chính là một thương nhân thực tế lạnh bạc nhất thế giới. Người như vậy làm sao có thể cho cô hạnh phúc.

By Fuly

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s