[HĐ] Đặt bút thành hôn – Hân Hân Hướng Vinh – Chương 14


☆, Chương 14:

Edit: Fuly

 

Hơn nhiều năm sau, Vinh Phi Lân cũng không thể quên Hạ Tử Câm giờ phút này. Cô khoan thai mà đến, chiếc váy màu trắng bị gió thổi lên, tóc dài phiêu động ở phía sau, đầu cô hơi cúi, tay cầm túi xách, không thấy rõ vẻ mặt như thế nào. Phong thái yểu điệu đầy mỹ lệ đặc biệt như vậy, giống như cánh hoa trong gió, thấy được nhưng lại bắt không được.

 

Vinh Phi Lân chợt có cảm giác khi bỗng nhiên quay đầu thì thế sự đã xoay vần, rõ ràng chỉ là mấy ngày, nhưng cô đã không giống như Hạ Tử Câm lúc trước nữa, cô cách anh rất xa, xa đến cơ hồ không thể chạm.

 

Hạ Tử Câm đi đến trước mặt Vinh Phi Lân thì thấy anh vẫn đang ngẩn người nhìn mình chằm chằm. Đối với Vinh Phi Lân, ngay từ lúc đầu Hạ Tử Câm đã không xem anh như một người đàn ông theo đuổi cô để đối đãi. Nghiêm túc mà nói, từ khi lên đại học, ngoài Chu Hàng, từng có mấy chàng trai theo đuổi cô, nào là viết thư tình, mời ăn cơm đi xem phim…. có đến cả trăm phương thức, nhưng Hạ Tử Câm vẫn xác định, không có một người nào giống như Vinh Phi Lân.

 

Cũng vì vậy, cô chưa bao giờ nghĩ tới anh thích mình, thậm chí giống như Tịch Mạc Thiên nói là anh yêu mình. Ở trong ấn tượng của Hạ Tử Câm, Vinh Phi Lân tựa như một cơ gió, nhẹ nhàng thổi qua đám mây, sẽ không vì bất cứ người nào mà dừng lại. Một người đàn ông không thể nắm bắt như vậy, có lẽ trong sinh mệnh sẽ có một đoạn tình yêu ngắn ngủi, nhưng không phải là cô.

 

Càng ngày Hạ Tử Câm càng hiểu rõ mình. Cô nhìn có vẻ như mơ hồ nhưng thật ra vẫn luôn hướng tới loại tình yêu vĩnh hằng đầy hư ảo. Trước kia có lẽ u mê, nhưng hôm nay Hạ Tử Câm hiểu rõ, cô muốn Tịch Mạc Thiên yêu mình, cô muốn người đàn ông kia yêu cô, mà không phải cưng chiều như bây giờ, có lẽ mọi người luôn có lòng tham, phụ nữ lại càng hơn thế.

 

Hạ Tử Câm đứng ở trước mặt Vinh Phi Lân hơn năm phút đồng hồ, anh mới hồi hồn, con ngươi chợt lóe, đưa tay ra:

 

“Chìa khóa, nếu như cô không ở đây, vậy cho tôi mượn một thời gian, gần đây tìm không được phòng?”

 

Hạ Tử Câm hơi chút chần chờ, nhưng vẫn đưa chìa khóa cho anh. Mấy tháng tới Mạch Tử sẽ không về, căn phòng này xác thực để trống, hơn nữa cô lại không biết cự tuyệt Vinh Phi Lân bằng cách nào. Là bạn bè, yêu cầu này hình như cũng không quá đáng.

 

Vinh Phi Lân móc từ cặp da ra một xấp tiền nhét vào trong tay cô:

 

“Đây là tiền mướn phòng, cứ xem như tôi mướn của các cô. Bây giờ nơi này là phòng của tôi, đi, theo tôi đi mua đồ.”

 

Hạ Tử Câm còn chưa kịp phản ứng, đã bị Vinh Phi Lân kéo đến siêu thị lân cận. Không phải là ngày nghỉ, cũng không phải là giờ tan tầm nên siêu thị tuy lớn, nhưng khách hàng lại không nhiều.

 

Vinh Phi Lân lấy xe đẩy nhét vào tay Hạ Tử Câm, chỉ huy cô đẩy. Đến khu để đồ dùng hàng ngày đầu tiên, khi quay lại, trong xe đã chất thành ngọn núi nhỏ. Vinh Phi Lân còn đang không ngừng bỏ thêm cả đống thứ vào trong xe. Hạ Tử Câm thật sự nhìn không được nữa bèn ngăn anh lại:

 

“Vinh Phi Lân, anh mua nhiều đồ như vậy phải bao lâu mới ăn hết? Lại nói, những thứ này đều còn sống, anh biết nấu sao?”

 

Mắt Vinh Phi Lân khẽ cong, lộ ra một nụ cười thật to:

 

“Hạ Tử Câm, trong mắt cô Vinh Phi Lân tôi chính là một đại thiếu gia ăn hại phải không? Hôm nay tôi sẽ cho cô biết, trình độ của tôi, tuyệt đối đáp ứng đủ tiêu chuẩn của đầu bếp năm sao quốc tế.”

 

Hạ Tử Câm nhịn không được nở nụ cười:

 

“Anh bớt nói khoác đi”

 

Dù Vinh Phi Lân đã nói như thế, nhưng khi nhìn thấy anh nhanh nhẹn xử lí rau, thịt bỏ vào nồi, vẫn làm Hạ Tử Câm có chút kinh sợ. Kỹ thuật của anh rất lưu loát, hơn nữa ở thời điểm cắt cà rốt, cơ hồ còn tạo ra được những khối gần như đều nhau, tốc độ lại nhanh, nhìn qua rất là chuyên nghiệp. Dao to cồng kềnh ở trong tay Vinh Phi Lân lay động giống như thanh kiếm báu trong tay hiệp khách.

 

Vinh Phi Lân rửa một quả táo, trực tiếp nhét vào trong miệng Hạ Tử Câm:

 

“Như thế nào, cô bé? Nhìn thấy rõ chưa!”

 

Hạ Tử Câm  lấy quả táo ra cầm trên tay, có mấy phần quỷ dị mở miệng:

 

“Anh là  Vinh Phi Lân mà tôi biết sao? Không phải là bị yêu ma quỷ quái gì giả dạng chứ!”

 

Vinh Phi Lân cười, ưỡn ngực lên:

 

“Yêu quái nhìn thấy người đàn ông mười phần chính khí như tôi, đã sớm chạy mất dạng, sao còn dám hãm hại chứ? Không sợ tôi thu chúng nó đem đi luyện đan à!?”

 

Lời này chọc Hạ Tử Câm cười đến muốn gãy cả lưng, Vinh Phi Lân khẽ mở miệng:

 

“Buổi trưa sẽ ăn món cô thích nhất “thịt băm hương cá”, “canh dấm tiêu đậu hũ”, sau đó là  “thịt bò  xào cải”, “rau trộn khoai tây ti”, thế nào, không có vấn đề gì chứ?”

 

Ánh mắt Hạ Tử Câm sáng lên, không ngừng gật đầu, đây đều là những món cô thích nhất. Có thức ăn ngon trước mặt, cái gì cũng đều không nhớ nổi, còn lên tiếng yêu cầu:

 

“Tôi muốn ăn khoai tây ti chua cay.”

 

“Tốt! Liền làm chua cay “

 

Vinh Phi Lân dễ chịu gật đầu.

 

Đợi đến khi món ăn được bưng lên bàn, mùi thơm hấp dẫn khiến Hạ Tử Câm không có tiền đồ  nuốt nuốt nước miếng. Bị bữa ăn Tây độc hại thật lâu,  Hạ Tử Câm không giữ chút hình tượng  nào, ăn như hổ đói, quệt quệt mồm mới phát hiện Vinh Phi Lân không động món nào, mà là nhìn cô ngẩn người.

 

Hạ Tử Câm cảm thấy rất không được tự nhiên, bèn gắp một miếng thịt bò đặt vào trong chén anh:

 

“Anh mau ăn đi, nhìn tôi có thể no bụng sao?”

 

Vinh Phi Lân để đũa xuống, nụ cười trên mặt dần dần lui đi, mang theo mấy phần nặng nề mở miệng:

 

“Hạ Tử Câm, anh rể tôi thật không thích hợp với cô, trong lòng anh ấy trừ kinh doanh, không dung được bất kỳ vật gì, huống chi là tình yêu, chị tôi chính là một ví dụ.”

 

“Chị anh?”

 

Ánh mắt Hạ Tử Câm lóe lên. Vợ trước của Tịch Mạc Thiên, tới hôm nay, đối với Hạ Tử Câm vẫn là một hình ảnh mơ hồ. Gả cho Tịch Mạc Thiên lâu như vậy, ở Tịch trạch, ở Sơn Trang, còn có căn nhà bây giờ, không hề có một chút dấu vết nào thuộc về Vinh Phi Loan, tựa như người này chưa từng tồn tại vậy.

 

Tịch Mạc Thiên cũng chưa bao giờ đề cập qua với cô. Hạ Tử Câm chỉ biết cô ấy là chị của Vinh Phi Lân, đại tiểu thư Vinh thị, còn những thứ khác lại hoàn toàn không biết gì. Trước kia cũng không có hứng thú đi tìm hiểu người này, bởi vì đối với cô mà nói, cũng chỉ là người không quen biết mà thôi. Nhưng bây giờ, cô để ý Tịch Mạc Thiên nên đối với Vinh Phi Loan càng ngày càng hiếu kỳ, thậm chí có mấy phần nóng lòng muốn biết.

 

“Ừ, chị anh, chị anh là người như thế nào?”

 

Hạ Tử Câm có chút hàm hồ, khẽ hỏi ra miệng. Vinh Phi Lân nhìn cô thật sâu:

 

“Chị tôi là một đại gia khuê tú điển hình, rất đẹp, rất xuất sắc, biết đánh đàn dương cầm, biết ca hát, biết đánh cờ, biết vẽ tranh. Trên thực tế, chị tôi đã từng cử hành triển lãm tranh, là do anh rể một tay tổ chức. Nếu như bây giờ chị ấy còn sống, chắc đã sớm là một nghệ nhân Piano rồi. Tóm lại, Hạ Tử Câm cô và chị tôi không có bất kỳ chỗ nào có thể so sánh được, từ diện mạo đến tính tình, từ trình độ học vấn đến năng lực. Cô có sống thêm mấy chục năm nữa cũng không đuổi kịp chị tôi”

 

Những câu nói trực tiếp này của Vinh Phi Lân đầy phần ác độc, khi thốt ra, đôi mắt anh hiện lên lãnh khí, ẩn chứa phía sau có lẽ còn có chút cô đơn.

 

Sắc mặt Hạ Tử Câm trắng bệch, cắn môi nhìn chằm chằm anh, thật lâu không nói một lời, cô cứ nhìn thẳng như vậy, không biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì.

 

Vinh Phi Lân chậm rãi cầm đôi đũa lên, gắp rau đưa vào miệng, khó khăn nuốt xuống. Hạ Tử Câm đứng lên, nhanh chóng bước về phía ghế sa lon, cầm túi, hướng cửa đi tới. Tay vừa mới chạm đến nắm cửa, Vinh Phi Lân đã chạy đến, bàn tay đặt tại trên tay cô, biết rõ còn hỏi:

 

“Thế nào? Tức giận? Tôi  không hiểu, cô tức cái gì? Là bởi vì ghen tỵ chị tôi, hay là bởi vì cô không  bằng chị ấy, hoặc là bởi vì Tịch Mạc Thiên. Cô thích anh ấy, cô thương anh ấy rồi. Tính ra, cô kết hôn cũng mới mấy tháng đi! Hạ Tử Câm, cô không cảm thấy cô yêu rất tùy tiện ư? Tôi còn nhớ mấy tháng trước, cô vừa mới thất tình, Có lẽ cô căn bản không phải thích Tịch Mạc Thiên, mà là thích thân phận và địa vị của anh ấy. . . . . .”

 

“Bốp. . . . . .”

 

Hạ Tử Câm giơ tay hung hăng tát anh một cái, cũng cắt đứt những lời nói nhảm của Vinh Phi Lân. Môi Hạ Tử Câm run run, hít một hơi thật sâu, cố ổn định nhịp tim cùng giọng điệu, lộ ra một nụ cười giễu cợt:

 

“Đúng, không sai, Vinh Phi Lân, anh thật thông minh, tôi chính là coi trọng thân phận và địa vị của Tịch Mạc Thiên. Anh có biết anh ấy đồng ý làm gì khi tôi gả cho anh ấy không? Anh ấy giúp tôi xử lý chuyện của Cô nhi viện Thánh Tâm, khi nào anh ấy còn sống, sẽ không bao giờ ngưng tài trợ cho Cô nhi viện, bệnh viện của Tịch thị sẽ chữa trị miễn phí cho những trẻ em ở đó, còn thẻ vàng vô ngạch, trong túi tôi bây giờ cũng có vài cái, thế nào? Tôi bán rất đáng giá đi!”

 

Sắc mặt Vinh Phi Lân lúc đỏ lúc trắng rất khó coi:

 

“Những thứ này tôi cũng có thể cho cô, cô gả cho tôi đi, Hạ Tử Câm, tôi thích cô.”

 

Hạ Tử Câm đột nhiên cười to mấy tiếng, đưa tay đẩy anh ra, ánh mắt bén nhọn như đao xẹt qua mặt anh:

 

“Vinh Phi Lân, mặc dù tôi muốn bán mình, nhưng người mua như anh tôi sẽ không nhìn đến, biết tại sao không? Bởi vì anh không phải là Tịch Mạc Thiên, tôi kém chị anh, đồng dạng, anh cũng không được coi trọng bằng anh rể của mình. . . . . .”

 

Cho đến khi cửa chính “ầm” một tiếng, đóng lại, Vinh Phi Lân mới biết, mình hoàn toàn làm hư mọi chuyện rồi. Cuối cùng anh vẫn không thể nhịn được. Vinh Phi Lân hối hận muốn chết, sao mình lại ngốc như vậy, đối với Hạ Tử Câm nên thử dò xét, hoặc là giả bộ nghe không hiểu mới đúng. Đáng tiếc tình cảm vĩnh viễn luôn vượt qua lý trí, anh đang ghen tỵ, điên cuồng ghen tỵ với Tịch Mạc Thiên.

 

Bởi vì ở trong con ngươi luôn mơ hồ của Hạ Tử Câm, anh có thể nhìn thấy rõ ràng sự để ý dành cho Tịch Mạc Thiên, hoặc nói đúng hơn là tình yêu. Ắt hẳn chính cô cũng không biết, khi cô nhắc tới Tịch Mạc Thiên thì trong ánh mắt sẽ hiện lên ngọn lửa, sáng ngời đến chói mắt, như một cây gai đâm sâu vào lòng Vinh Phi Lân khiến anh đau nhói.

 

Ngọn lửa này Vinh Phi Lân cũng không xa lạ, mười năm trước, từ trong mắt chị anh, thời thời khắc khắc luôn có thể thấy được, thậm chí đến giây phút chị nhắm mắt mới từ từ tắt đi. Ngọn lửa này khiến một chút hy vọng cuối cùng trong lòng Vinh Phi Lân cũng hoàn toàn tan biến. Tình yêu của anh còn chưa bắt đầu, cũng đã kết thúc, điều này bảo anh làm sao có thể cam tâm.

 

Vinh Phi Lân sửng sốt thật lâu, mới lấy điện thoại ra nhấn xuống một dãy số, sau khi được kết nối anh liền trực tiếp, kiên định mở miệng:

 

“Cha, tôi sẽ trở về Vinh thị.”

One comment on “[HĐ] Đặt bút thành hôn – Hân Hân Hướng Vinh – Chương 14

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s