[Hiện đại] Đặt bút thành hôn – Hân Hân Hướng Vinh – Chương 15


 

☆, Chương 15:

Edit: Fuly

 

Lúc Tịch Mạc Thiên trở lại, Hạ Tử Câm đang ăn dưa hấu. Cô mặc một cái quần thể thao ngắn màu trắng, phía trên là một chiếc thắt lưng nhỏ màu màu lam đáng yêu, tóc tùy ý vấn lên thành búi sau đầu, lộ ra chiếc cổ trắng mịn, thon dài, gác chân ngồi ở trên sofa phòng khách, trong ngực ôm nửa quả dưa hấu tròn vo, tay nắm chặt  cái muỗng, từng miếng từng miếng ăn vào miệng.

 

Đối với những thói quen bất nhã này của Hạ Tử Câm, lúc mới bắt đầu Tịch Mạc Thiên rất không thích ứng, nhìn thấy liền không nhịn được muốn quản thúc, nhưng bây giờ lại cảm thấy tiểu nha đầu này thật đáng yêu. Trong vô thức, Hạ Tử Câm đã dần dần ảnh hưởng đến phong cách sinh hoạt của anh, liền giống như những hạt mưa xuân trơn mảnh không tiếng động rơi vào đám cỏ xanh, đợi đến khi người ta tỉnh táo lại, những thứ cỏ xanh kia đã tràn khắp rồi, muốn nhổ cũng nhổ không được.

 

Tịch Mạc Thiên mang theo mấy phần bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nhìn đồng hồ, cau mày đi tới:

 

“Bây giờ em ăn dưa hấu, một lát sao ăn cơm được? Tôi đã nói mấy lần rồi, trước khi ăn cơm không được ăn trái cây hay đồ ăn vặt, còn có cái này. . . . . .”

 

Tịch Mạc Thiên chỉ chỉ hộp Ice Cream đã trống không trên khay trà:

 

“Hạ Tử Câm, em bao nhiêu tuổi rồi, còn giống như đứa bé, ăn nhiều kem như vậy không sợ ngã bệnh sao?”

 

Hạ Tử Câm nghiêng đầu nhìn anh một chút:

 

“Tịch Mạc Thiên, trong lòng anh, tôi chính là một đứa bé không hơn không kém không  phải sao ? Anh chân chính coi tôi như một người phụ nữ, vợ của anh mà đối đãi ư, dĩ nhiên, trừ trên giường. . . . . .”

 

 

Sắc mặt Tịch Mạc Thiên trầm xuống:

 

“Em như vậy là cố tình gây sự, muốn cãi nhau với tôi sao?”

 

Sắc mặt Hạ Tử Câm tối lại, cúi đầu nửa ngày không lên tiếng, trầm mặc kéo dài ước chừng năm phút đồng hồ mới nhỏ giọng nói một câu:

 

“Xin lỗi, tôi không phải cố ý bới móc.”

 

Sắc mặt Tịch Mạc Thiên hơi hòa hoãn, sờ sờ đầu của cô:

 

“Sao vậy? Kỳ sinh lý sắp tới, tâm tình không tốt? Lúc này hình như càng không nên ăn nhiều đồ lạnh như vậy! Đã quên mấy ngày trong tháng bụng em sẽ rất đau à?”

 

Tịch Mạc Thiên nói những lời này rất tự nhiên, nhưng Hạ Tử Câm lại không được như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên một mảnh hồng nhạt, giống như một đóa hoa đào tươi đẹp nở rộ trong tháng ba, Tịch Mạc Thiên không khỏi mỉm cười:

 

“Còn nói mình không phải là đứa bé, có người lớn nào giống như em chứ, thay đổi thất thường. “

 

Hạ Tử Câm đứng lên, đưa tay ôm chặt cổ của Tịch Mạc Thiên, mềm mại  làm nũng:

 

” Hôm nay, chúng ta ra ngoài ăn đi! Có được hay không? Em muốn ăn đồ nướng. . . . . .”

 

“Đồ nướng?”

 

Tịch Mạc Thiên nhíu nhíu mày, lại bị ánh mắt long lanh của cô vợ nhỏ đầu độc, gật đầu một cái. Mắt Hạ Tử Câm cong lên, bẹp một hớp, như trẻ con hôn lên mặt Tịch Mạc Thiên:

 

“Tịch Mạc Thiên, anh thật tốt, em thích anh.”

 

Thanh âm mềm mại có chút yếu ớt, nhưng không biết vì sao chui vào lỗ tai Tịch Mạc Thiên lại khiến anh rất thoải mái.

 

Lão Lưu tài xế từ kính chiếu hậu khẽ quét mắt qua đôi vợ chồng son đang ngồi phía sau, khóe miệng lặng lẽ xuất ra một nụ cười, ông ở Tịch gia đã nhiều năm, cơ hồ là nhìn thiếu gia lớn lên, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra tình cảm trong lòng thiếu gia. Mặc dù vẻ mặt vẫn nghiêm túc, nhưng từ sự mềm mại toát ra trong ánh mắt, Lão Lưu dám chắc rằng, bây giờ thiếu gia rất hạnh phúc.

 

Ánh mắt Lão Lưu xẹt qua Hạ Tử Câm, khẽ gật đầu. Có lẽ cái thiếu gia cần chính là một cô vợ nhỏ như vậy. Mặc dù không bằng phu nhân trước “ưu nhã mỹ lệ”, đa tài đa nghệ, nhưng rất đáng yêu, ở cùng luôn có thể khiến tâm trạng buồn bực của thiếu gia vui vẻ trở lại, cho nên nói cưới vợ cũng giống như mua giày, có vừa chân hay không chỉ bản thân mới biết.

 

 

Trong xe mở máy điều hòa, ngăn cách với thời tiết bên ngoài, Tịch Mạc Thiên để laptop trên đầu gối, ngón tay không ngừng hoạt động lướt qua các websites. Tay của anh rất đẹp, xương ngón tay cân xứng thon dài, vô luận là duỗi ra hay gấp lại, đều giống như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tinh xảo.

 

Hạ Tử Câm mở tay phải của mình, duỗi ra muốn so bì, lại bị Tịch Mạc Thiên bắt được, khẽ cảnh cáo:

 

“Ngoan một chút, không được quấy rối, sắp đến rồi.”

 

Tay lại không buông ra, vẫn nắm bàn tay nhỏ bé của cô như cũ, hữu ý vô tình vuốt ve, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tử Câm  không có tiền đồ lại đỏ lên, nhẹ giọng hỏi:

 

“Anh xem cái gì vậy? Luôn tranh thủ thời gian như thế à? Đây là cái gì? Sao nhìn giống như Thiên Thư…”

 

Tịch Mạc Thiên trầm thấp cười hai tiếng:

 

“Là Pháp văn, sao? Em chưa từng học qua?”

 

Nói xong nghiêng đầu, liếc nhìn cô trêu ghẹo:

 

“Hiện tại tôi rất nghi ngờ, sao em có thể học đại học được? Hơn nữa theo tôi biết em còn danh chính ngôn thuận mà tốt nghiệp!”

 

Hạ Tử Câm cười hắc hắc, thần thần bí bí tiến tới cạnh lỗ tai anh, nhỏ giọng nói:

 

“Lén nói cho anh biết, nhưng không được cười tôi. Lúc thi tốt nghiệp đại học Mạch Tử có đoán đề, vậy mà trúng đến bảy, tám phần, cho nên tôi mới thuận lợi nhận được bằng, đừng nói Pháp văn, đến Anh ngữ cấp bốn cũng là thi đến N lần mới vượt qua,  bây giờ đã quên gần hết, nó biết tôi, nhưng tôi không biết nó.”

 

Khóe môi Tịch Mạc Thiên giơ lên, ánh mắt trong vắt lấp lánh nhìn cô, trong con ngươi ý cười gần như tràn khắp:

 

“Hạ Tử Câm da mặt của em rốt cuộc dày đến đâu? Lời như vậy cũng có thể nói với ông xã.”

 

Nói xong, đóng laptop lại đặt qua một bên, giơ tay lên ôm Hạ Tử Câm vào trong ngực:

 

“Có muốn học tiếp hay không, trong nước cũng tốt, nước ngoài cũng được. . . . . .”

 

Hạ Tử Câm có chút ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn anh, giọng nói rất có mấy phần buồn bã:

 

“Tôi khó khăn lắm mới có thể tốt nghiệp, không muốn đi chịu tội nữa, với lại, tôi chính là một cô gái không ôm chí lớn như vậy đó, Tịch Mạc Thiên, anh ghét bỏ tôi à?”

 

Tịch Mạc Thiên cúi đầu, ngoài cửa xe lóe lên những chùm ánh sáng màu tía, rọi lên con ngươi trong suốt của cô, lấp la lấp lánh, trong nháy mắt, lại có một loại dụ hoặc khiến người ta gục ngã, làm Tịch Mạc Thiên có chút thất thần, cho đến khi xe ngừng lại , Tịch Mạc Thiên mới hồi hồn, nhẹ nhàng nói một câu:

 

“Không thích thì cứ nói là không thích, còn dùng nhiều lí do như vậy để ngụy biện.”

 

Nói xong, đẩy cửa xe ra bước xuống, ôm eo lôi Hạ Tử Câm đi. Hạ Tử Câm ngẩng đầu nhìn, tay nhỏ bé nắm tay áo của Tịch Mạc Thiên lắc lắc:

 

“Tôi không ăn đồ Nhật cũng không ăn đồ Tây. “

 

Nhìn cô tự nhiên giống như đứa bé, Tịch Mạc Thiên dở khóc dở cười, búng nhẹ một cái lên trán cô:

 

“Không phải em muốn ăn đồ nướng sao?”

 

Anh nói rồi dắt cô đi vào.

 

Ngồi xếp bằng trên nệm tatami, Hạ Tử Câm cắn chiếc đũa, nhìn chằm chằm cái kẹp thịt nướng trong tay Tịch Mạc Thiên. Anh thuần thục thực hiện từng động tác, theo những tiếng vang nhỏ, mùi thịt thơm nồng phiêu tán trong không khí, khiến ngón trỏ người ta ngứa náy muốn động.

 

Tịch Mạc Thiên đặt thịt đã nướng chín vào trong đĩa của mình, chấm nướng sốt gắp đến trước mặt Hạ Tử Câm. Hạ Tử Câm không thể chờ đợi liền nhét vào trong miệng, phồng má chỉ chỉ sò biển bên cạnh:

 

“Tịch Mạc Thiên nướng cái này, nướng cái này. . . . . .”

 

Tịch Mạc Thiên cười như không cười liếc mắt nhìn cô môt cái, nhưng vẫn đặt sò biển lên vỉ nướng. Thật ra thì những nơi này, Tịch Mạc Thiên cũng đã từng tới qua. Lần trước là Vinh Phi Lân lôi anh tới, nói thịt nướng ở đấy rất ngon. Tóm lại, để cho Tịch Mạc Thiên anh phục vụ như vậy, nha đầu này coi như là người đầu tiên từ khi khai thiên lập địa đến nay.

 

Chỉ là, rất kì quái, ngồi ở chỗ này nướng cho cô ăn, anh liền cảm thấy hết sức thỏa mãn. Ánh mắt Tịch Mạc Thiên xẹt qua hai má đang phình lên của cô, không khỏi lắc đầu bật cười, cầm lấy khăn ăn giúp cô lau khóe miệng:

 

“Ăn giống như một con mèo hoa rồi, người không biết, còn tưởng rằng tôi bỏ đói em đấy? Khẩu vị của em và Phi Lân thật giống nhau.”

Động tác của Hạ Tử Câm hơi chậm lại, để đũa xuống, nửa ngày mới thốt ra một câu chân thành:

 

“Tịch Mạc Thiên, sau này tôi và Vinh Phi Lân sẽ không gặp nhau nữa, tôi nói thật.”

 

Tịch Mạc Thiên nhíu mày, ánh mắt sắc bén đảo một vòng trên mặt của Hạ Tử Câm:

 

“Hôn nay cậu ấy đến tìm em, nói cái gì?”

 

Tịch Mạc Thiên nhớ ra hôm nay cha vợ cố ý gọi điện thoại tới, bảo anh đưa Công ty điện ảnh và truyền thông giao cho Vinh Phi Lân xử lý, mà việc này anh đã từng nói qua với Vinh Phi Lân không chỉ một lần, cậu ta luôn cự tuyệt. Hôm nay lại thông qua cha vợ gián tiếp báo cho anh, là có ý gì?

 

Tịch Mạc Thiên là người có dã tâm, mà loại dã tâm này, nếu như không cho anh cơ hội thì không nói, nhưng cha vợ đem cơ hội nâng đến trước mặt anh, anh cũng không ngại, vui vẻ nhận, không phải anh xem thường Phi Lân, chỉ là cho tới bây giờ chí hướng của Phi Lân vẫn không ở chỗ này, thay vì để Vinh thị xuống dốc trong tay Phi Lân, không bằng để nó hưng thịnh trong tay Tịch Mạc Thiên anh.

 

Suy nghĩ của cha vợ anh hiểu, vì dù sao anh cũng mang họ Tịch, hơn nữa anh và Phi Loan không có con cái, để trong tay anh, cha vợ sẽ không cam tâm, mà bây giờ Phi Lân đang nghĩ gì?

 

Ánh mắt Tịch Mạc Thiên rơi vào người Hạ Tử Câm lần nữa, chẳng lẽ bởi vì cô vợ nhỏ của anh . . . . . .

 

Hạ Tử Câm có chút tránh né, biết cuộc nói chuyện hôm nay cùng Phi Lân, vô luận như thế nào cũng không thể cho Tịch Mạc Thiên biết, vì vậy có chút ấp úng, hàm hồ suy đoán, đang không biết ứng phó như thế nào với Tịch Mạc Thiên, thì bên kia bỗng truyền tới thanh âm có chút chần chừ nhưng hết sưc quen thuộc:

“Tử Câm. . . . . . Hạ Tử Câm, thật sự là em. . . . . .”

 

Hạ Tử Câm theo tiếng nói quay đầu lại, cũng sững sờ: “Chu Hàng. . . . . .”

 

Chu Hàng thật không nghĩ tới lại gặp gỡ Hạ Tử Câm ở chỗ này, cùng Hạ Tử Câm kết giao bốn năm, đi qua một đoạn thời gian tươi đẹp của tuổi xuân, mặc dù cuối cùng chia tay, nhưng chung quy trong lòng vẫn có một nút thắt khó cởi bỏ. Loại nút thắt này chính là tật xấu của đàn ông, tuy nói có chút hèn hạ, nhưng Chu Hàng một chút cũng không hi vọng sau khi rời khỏi mình, cuộc sống của Hạ Tử Câm lại trôi qua tốt như vậy.

 

Đi qua cửa sổ của nhà hàng các món nướng, đồng nghiêp bên cạnh đột nhiên kéo tay hắn, thần bí nói:

 

“Này! Nhìn kìa, bên trong có một mỹ nữ.”

 

Điều khiến đàn ông chú ý thường đều là phụ nữ, phụ nữ xinh đẹp lại càng hơn thế, Chu Hàng cũng không ngoại lệ, hứng thú nhìn qua, bỗng nhiên không hiểu trong lòng là tư vị gì, mỹ nữ trong miệng đồng nghiệp lại là Hạ Tử Câm.

 

Chu Hàng chưa từng cảm thấy Hạ Tử Câm là một mỹ nữ, nhưng ở đại học lúc ấy cũng miễn cưỡng được xem là giai nhân thanh tú, nếu không hắn cũng chẳng theo đuổi cô. Sau khi tốt nghiệp, Hạ Tử Câm ở nhà gõ chữ, nên cũng không cố giả trang mình  như lúc còn đi học, hơn nữa so sánh với Triệu Giai Kỳ sáng chói, càng lộ vẻ lôi thôi nhếch nhác.

 

Triệu Giai Kỳ tư sắc tuy bình thường nhưng biết cách ăn mặc, trang điểm, dẫn đi ra ngoài khiến Chu Hàng rất hãnh diện, hơn nữa Triệu Giai kỳ cũng có chút bối cảnh, Chu Hàng cảm thấy việc mình bắt cá hai tay về tình cũng có thể tha thứ, vì dù sao nếu không xét đến dung mạo, khỏi mất mấy năm năm phấn đấu, người đàn ông nào có thể bỏ qua.

 

Nhưng Hạ Tử Câm lại có biến hóa lớn như vậy, chỉ là mấy tháng ngắn ngủi, liền giống như phá kén thành điệp, thay đổi thành một mỹ nữ diễm lệ, điều này khiến trong lòng Chu Hàng có chút chua, hơn nữa người đàn ông ngồi đối diện cô, lại là Tịch Mạc Thiên. . . . . .

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s