[HĐ] Đặt bút thành hôn – Hân Hân Hướng Vinh – Chương 27


Chương 27.

Edit: Fuly

 

“Phi Lân, con hồ nháo cái gì? Ta cho con vào Vinh thị, không phải để con đi  hạ bệ Mạc Thiên. Cái ta muốn là con có thể học hỏi kinh nghiệm từ nó. Con cũng thật giỏi a chỉnh ra được một đống lộn xộn như vậy. Con không biết  Tịch thị cùng Vinh thị hôm nay  “vui buồn tương quan”, “nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn” hả?  Giá cổ phiếu Tịch thị  hạ, Vinh thị cũng không trụ được”

 

Vinh Hồng Thịnh che ngực lui về phía sau một bước, nhanh chóng kéo ngăn tủ, lấy ra một hộp thuốc, lắc mấy viên, nuốt xuống, cố gắng ổn định cơn đau trong ngực, Vinh Phi Lân tiến lên dìu ông:

 

“Cha. . . . . .”

 

Vinh Hồng Thịnh thở dài, ngồi xuống chiếc ghế dựa bốn chân làm bằng gỗ Tử Đàn:

 

“Phi Lân con cũng không còn nhỏ nữa, sắp30 rồi. Phi Loan đi,  Vinh gia chúng ta chỉ còn lại một mình con, nếu như con không chịu trưởng thành, tâm huyết cả đời của cha thật phải thả xuống sông, xuống biển rồi. Bây giờ, con nói cho ta biết, tại sao con phải làm vậy?”

 

Nhìn kỹ anh hồi lâu, mới hơi chần chờ nói:

 

“Chẳng lẽ là bởi vì chị của con? Bởi vì Mạc Thiên tái hôn?”

 

Chuyện nhà Vinh gia cũng thực có chút loạn. Năm đó, lúc Phi Lân được ôm từ bên ngoài về chỉ mới đầy tháng. Sự nghiệp của Vinh Hồng Thịnh vừa có chuyển biến, thành công không dễ dàng, nhưng ông vẫn đạt được, cưới vợ cũng không phải là tiểu thư môn đăng hộ đối, mà là một cô gái bình thường, quen biết lúc gia cảnh còn bần hàn. Sau khi phú quý, Vinh Hồng Thịnh cũng không có ý tưởng bỏ vợ để tái hôn.

 

Bởi vì người vợ này của ông dịu dàng, hiền lương, Vinh Hồng Thịnh luôn nhớ đến lời trăn trối của cha trước khi ông mất:

 

“Thịnh nhi! Con phải nhớ, lấy vợ phải cưới người hiền, chớ tham đẹp mắt, đẹp mắt không thể ăn thay cơm.”

 

Vợ của Vinh Hồng Thịnh mặc dù không thể nói là quá đẹp, nhưng cũng đoan trang trinh tĩnh. Nhưng Vinh Hồng Thịnh dù thế nào cũng không nghĩ đến, người vợ bình thường hiền lương, thục đức, đoan trang, trinh tĩnh này, từ tận trong xương sẽ kiên cường đến vậy.

 

Mười năm vợ chồng ông cũng không thể chân thật nhìn thấu bà. Lúc vợ ông sinh Phi Loan là sinh khó, bác sĩ có nói qua tỉ lệ mang thai lần nữa là rất thấp. Phi Loan lại là một đứa trẻ ốm yếu, gia nghiệp lớn này của Vinh Hồng Thịnh, về sau sợ rằng không có người thừa kế.

 

Nhưng lúc ấy Vinh Hồng Thịnh nghĩ rằng, hiện tại y học đang ngày càng phát triển, ông lại có tiền, bác sĩ cũng không nói không thể mang thai được, chỉ nói là tỉ lệ thấp, nên không để ý.

 

Nhưng mấy năm sau, đến khi Phi Loan tám tuổi vợ ông cũng không có thai, Vinh Hồng Thịnh mới có một chút sốt ruột. Đàn ông trên thương trường lúc chìm lúc nổi, khi xã giao tất nhiên sẽ khó tách rời nữ sắc, Vinh Hồng Thịnh cũng không phải là Liễu Hạ Huệ, trừ vợ, bên ngoài cũng có mấy người phụ nữ, chuyện lại trùng hợp như vậy, đang lúc ông buồn không có con trai, một người trong số đó mang bầu, năm sau liền sinh ra Phi Lân.

 

Vinh Hồng Thịnh cũng không phải là một người đàn ông không có lương tâm bỏ vợ, bỏ con. Dù sao cũng đã sống với nhau từ lúc bần hàn, sau khi Phú Quý cũng không thể bỏ vợ, ly hôn, đây là di huấn của cha ông.

 

Vì vậy ông gọn gàng xử lý mẹ đẻ của Phi Lân, ôm đứa trẻ vừa đầy tháng này về Vinh gia. Ông muốn để cho vợ mình nuôi, tương lai lớn lên, không cần biết mẹ đẻ là ai, chỉ cần nói cho nó biết mình là em ruột của Phi Loan là được.

 

Vinh Hồng Thịnh rất vừa lòng với tình toán của mình. Lúc ấy ông chưa từng nghĩ tới, vợ mình sẽ không tiếp nhận, thậm chí sẽ cùng ông “nhất đao lưỡng đoạn”, bỏ lại Phi Loan chưa tới mười tuổi, ra đi trong đêm. Cái gì bà cũng không mang theo, chỉ lưu lại đơn ly hôn đã kí sẵn, một thân một mình rời khỏi.

 

Tiếng mưa rơi cắt đứt hồi ức của Vinh Hồng Thịnh. Ông đứng lên đi tới bên cửa sổ. Cuối mùa thu, mưa rơi không nhanh không chậm, lại có loại khí lạnh thấu xương, giống như đêm đó.

 

Phi Lân khi đó vẫn còn đang ẵm ngửa, chẳng nhớ được gì. Phi Loan cũng đã gần mười tuổi, mặc dù thân thể không khỏe, nhưng đối xử với đứa em trai đột nhiên nhảy ra này lại rất tốt, không có vì mẹ rời đi mà “giận chó đánh mèo” sang anh, lại nói, Phi Lân khi còn bé là lớn lên bên cạnh Phi Loan, tình cảm của hai chị em rất gắn bó.

 

Đêm Phi Loan đi, khi Mạc Thiên chạy tới nhà thì đã muộn rồi. Lúc ấy, Phi Lân vừa thấy Mạc Thiên, gần như nổi điên chạy đến cho anh một quyền, nhưng có một số chuyện cũng không thể trách Mạc Thiên. Mạc Thiên là một người đàn ông lạnh lùng, giống cha anh, đối với cái gì cũng lãnh đạm, hờ hững, nhưng nếu đã thích thì chính là cố chấp cả đời.

 

Mà Phi Loan lại không được may mắn như vậy. Mạc Thiên có tình cảm với cô, nhưng không phải tình yêu, điểm này Vinh Hồng Thịnh, thậm chí cả Phi Loan đều vô cùng rõ ràng. Lúc Phi Loan sắp chết, kỳ thật không hề có một câu oán hận, chỉ là không muốn, không muốn rời đi thế giới này. Sinh mạng của cô quá ngắn ngủi, nhưng cũng có quá nhiều biệt ly cùng khổ nạn.

 

Thời điểm Phi Loan chết, Vinh Hồng Thịnh trước giờ luôn trầm lặng, lại làm tang lễ phô trương khác thường. Thực tế, ông hi vọng vợ mình thấy tang lễ của Phi Loan  có thể xuất hiện, dù chỉ là một chút, cho ông biết, bà vẫn còn khỏe mạnh là được, dù sao đã qua nhiều năm như vậy, có ân oán gì không thể hóa giải, huống chi bọn họ còn là vợ chồng kết tóc.

 

Nhưng người phụ nữ kia còn cứng rắn hơn nhiều so với dự liệu của ông, 25 năm, suốt 25 năm, đến ngay cả một chút tin tức cũng không có. Đây là chuyện mà Vinh Hồng Thịnh có suy nghĩ nát óc cũng không thông, bà hận ông, không muốn gặp còn có thể hiểu được. Nhưng khi Phi Loan đi, bà cũng không lộ mặt, không chất vấn, Vinh Hồng Thịnh thật không dám nghĩ tiếp nữa.

 

Vinh Hồng Thịnh thức tỉnh từ trong hồi ức, phát hiện Phi Lân căn bản giống như không nghe thấy lời của ông, yên lặng đứng đó, Vinh Hồng Thịnh lại bước đến lần nữa, ngồi xuống:

 

“Nếu như không phải là bởi vì chị con, vậy thì vì cái gì? Ta không nghĩ là vì con quá nhàm chán, mới cố ý làm như vậy, con đã sớm qua thời kì phản nghịch lâu rồi, hoặc là bởi vì người vợ mà Mạc Thiên tái hôn, cô gái tên là Hạ Tử Câm đó?”

 

Vinh Phi Lân nhìn thẳng Vinh Hồng Thịnh, vô cùng thẳng thắn thừa nhận:

 

“Con sẽ đối tốt với cô ấy hơn anh rể vạn lần, con sẽ không để cho cô ấy đau lòng, khiến cô ấy khổ sở. Cô ấy muốn thế nào thì cứ làm thế đó, con đều sẽ nghe theo. Con thích cô ấy, yêu cô ấy, đời này con không thể không có cô ấy. . . . . .”

 

Vinh Hồng Thịnh hoàn toàn ngây người. Thanh âm lúc này của Phi Lân đầy khẳng định,thiết tha rồi lại cô đơn tuyệt vọng đến vậy, mâu thuẫn tổ hợp ở chung một chỗ, có loại cố chấp gần như điên cuồng.

 

“Hạ Tử Câm. . . . . .”

 

Vinh Hồng Thịnh cơ hồ cũng sắp quên cái tên này. Cô gái nhỏ nhìn qua không có gì đặc biệt  như vậy, vì sao lại có ma lực lớn đến thế. Nửa tháng này, truyền thông cơ hồ lấy cô làm trung tâm, Mạc Thiên thổ lộ giữa công chúng, mạnh mẽ phản bác trước đám ký giả, cùng lúc giấu đi thông tin cô ở  nước Mĩ, lại lần nữa chứng minh Mạc Thiên có bao nhiêu quan tâm đến người vợ này, mà Phi Lân cũng bị cuốn vào từ lúc nào?. . . . . .

 

Vinh Hồng Thịnh đột nhiên cảm thấy, tất cả mọi chuyện tựa như mớ bòng bong lượn quanh ở chung một chỗ, càng muốn cởi ra, lại càng quấn chặt, Phi Lân làm mọi chuyện cũng là vì Hạ Tử Câm, đây thật là trò cười lớn nhất thiên hạ.

 

Sắc mặt Vinh Hồng Thịnh trầm xuống:

 

“Con nói bậy bạ cái gì? Cô ta là vợ Mạc Thiên, cùng Vinh Phi Lân con không có chút quan hệ nào, con chỉnh đốn lại mình cho ta, chuyện này để ta xử lý, mấy hợp đồng gần đây con làm cũng không tệ, bây giờ, nơi này không có chuyện gì lớn, công việc trong tay bàn giao lại cho người khác đi. Ngày mai con đến Pháp, chi nhánh công ty bên đó giao cho con xử lý. . . . . .”

 

“Cha, nếu như không phải là vì Tử Câm, một ngày con cũng không muốn ở lại Vinh thị, cho nên ngài vẫn  nên bớt phí sức đi! Con không đi, ít nhất hiện tại không thể đi, có Tử Câm, ngài  đày con đến chân trời góc biển cũng không sao, nhưng không có cô ấy, nơi nào con cũng sẽ không đi. Còn nữa, không phải trước kia anh rể luôn muốn có đứa bé sao? Hiện tại đã mãn nguyện, anh ta nên cám ơn con mới phải, công ty còn có việc, con phải trở về đây.”

 

“Phi Lân, Phi Lân. . . . . . tên tiểu tử hỗn đãn ngươi. . . . . .”

 

Vinh Hồng Thịnh đuổi theo ra khỏi thư phòng, không nhìn thấy bóng dáng của Vinh Phi Lân đâu, đành ngồi xuống  sofa trong phòng khách. Cảm thấy trái tim lại hơi đau đớn, ông khom người, cố chịu đựng, đột nhiên nhận ra có chút chuyện cũng giống như nhân quả tuần hoàn. Tình cảnh năm đó của ông, hiện nay lại rơi vào người Mạc Thiên, mặc dù anh rất yêu thích cô vợ nhỏ của mình, cũng khó nói rằng anh không phạm phải sai lầm tương tự.

 

Ánh mắt lãnh đạm của Tịch Mạc Thiên rơi vào người Hàn Phong, quét qua chiếc bụng đã nổi lên rõ ràng của cô ta. Vóc người xinh đẹp ngày xưa trở nên hơi thũng trướng khó coi, ngũ quan trên khuôn mặt vẫn hoàn mỹ như cũ, chỉ là son phấn cũng không che giấu được dã tâm cùng hy vọng xa vời.

 

Phụ nữ một khi có hai thứ này, sẽ thay đổi, trở nên ngu xuẩn, đáng ghét. Hàn Phong trong trí nhớ của Tịch Mạc Thiên là một phụ nữ thông minh, biết vị trí, biết mong muốn của mình, chưa bao giờ là một *“phần tử cấp tiến”, vì vậy mới có thể đi theo Tịch Mạc Thiên  đến năm năm.

(*Ở đây ý nói là có tham vọng trèo cao.)

 

Tịch Mạc Thiên không phải là người “đồng tính luyến ái”, cũng không phải là Liễu Hạ Huệ, anh thậm chí còn có chút tính ưa sạch sẽ, lại chán việc đi tìm nhưng người phụ nữ khác nhau, nhưng anh cũng là một người đàn ông, có nhu cầu sinh lý bình thường nhất của nam giới , vì vậy phụ nữ là cần thiết, cho nên anh có bạn giường cố định, Hàn Phong chính là một người trong đó.

 

Cho tới nay cô ta luôn là người biết tiến biết lùi, chưa bao giờ có yêu cầu cùng thái độ gì quá đáng. Sau khi Tịch Mạc Thiên cùng Tử Câm “cưới chui”, những người phụ nữ bên ngoài này, đều đã cho tiểu Dương đi xử lý, vì vậy lúc này, đột nhiên Hàn Phong nâng bụng bự nhảy ra, xác thực làm Tịch Mạc Thiên rất bất ngờ.

 

Nhìn bụng của cô ta, chắc cũng đã khoảng sáu bảy tháng, sáu bảy tháng trước, thật sự bọn họ vẫn còn duy trì quan hệ, khi đó Tịch Mạc Thiên chưa biết Tử Câm, nếu đứa bé trong bụng thật là của anh, như vậy dã tâm của người phụ nữ này, ngay từ lúc đó đã bắt đầu nhen       nhúm :

 

“Cô muốn gì?”

 

Tịch Mạc Thiên lạnh lùng nói thẳng, với người phụ nữ này, anh không cần thiết phải quanh co. Thật ra thì Hàn Phong cũng sợ Tịch Mạc Thiên, dù sao người đàn ông này mạnh như vậy, chỉ cần anh muốn, có thể khiến cô ta nghèo túng cả đời không cách nào lật người, nhưng đồng thời, cô ta cũng giống như một con thiêu thân lao đầu vào lửa, biết rõ đến gần sẽ bị hủy diệt, nhưng vẫn muốn liều mạng.

 

Nếu như cô ta nói thương anh, khẳng định ngay cả một chút phản ứng anh cũng không có, tình yêu ở trong tự điển của Tịch Mạc Thiên, thủy chung chỉ là một thứ đồ để trang trí. Trong mắt, trong lòng người đàn ông này, cho tới bây giờ cũng chưa từng có hai chữ kia, nếu như đời này anh cứ tiếp tục vô tình như vậy, Hàn Phong không có gì để nói, nhưng anh tái hôn.

 

Bởi vì tái hôn, anh vứt bỏ cô ta như ném một chiếc giày rách. Đúng vậy, anh cho đầy đủ tiền bạc, nhưng Hàn Phong không cách nào tiếp nhận kết quả như thế, thậm chí cô ta đã từng nghĩ tới, cứ như vậy đi theo Tịch Mạc Thiên năm năm, mười năm, mười lăm năm, hai mươi năm. . . . . .

 

Một ngày nào đó cô ta có thể “tu thành chánh quả”, nào nghĩ tới cô tu luyện năm năm cũng không có chút tiến triển nào, người phụ nữ khác chỉ cần mấy ngày liền “lập địa thành Phật” rồi. Vì vậy cô ta muốn đánh một trận cuối cùng, dùng đứa nhỏ trong bụng làm lợi thế, đặt cược cho cuộc sống của mình, dù biết rõ hậu quả, nhưng cô ta vẫn làm như vậy.

6 comments on “[HĐ] Đặt bút thành hôn – Hân Hân Hướng Vinh – Chương 27

  1. Mình thật sự cũng không biết nó có vấn đề ở chỗ nào nữa, trên máy tính thì đọc vẫn bình thường, nhưng từ chương 24 đến hiện tại thì lại không đọc được bằng điện thoại. Mình thật sự rất lơ mơ về mấy khoản này, bạn biết thì nói cho mình với, mình sẽ nhanh chóng sửa lại

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s