[Hiện đại] Đặt bút thành hôn – Hân Hân Hướng Vinh – Chương 45


Chương 45.

Edit: Fuly

 Hạ Thục Nhàn được chôn cất vào đất tổ của Vinh gia, ‘Trần quy Trần, Thổ quy Thổ’, những yêu hận đan xen đều trở thành cát bụi, trên mộ bia chỉ có nụ cười dịu dàng, in sâu vào lòng những người còn sống.

 

Vinh Hồng Thịnh yên tĩnh nhìn hình vợ trên tấm bia, trong lòng không rõ là hối hay là đau. Kết hôn nửa đời, cũng chỉ có một người phụ nữ  tên Thục Nhàn này, khắc lên một mảnh màu đậm trong lòng ông, còn có, cô con gái thiện lương khỏe mạnh bà để lại cho ông.

 

Vinh Hồng Thịnh nghiêng đầu nhìn Tử Câm bên cạnh, một thân quần áo màu đen, càng lộ rõ khuôn mặt nhỏ nhắn trong suốt, bụng còn chưa nổi rõ, tựa vào trong ngực Tịch Mạc Thiên, trên mặt còn mang theo vệt nước mắt nhàn nhạt, hốc mắt sưng hồng, mấy ngày nay cô đã khóc quá nhiều:

 

“Mạc Thiên, con và Tử Câm về trước đi! Ta muốn ở lại với Thục Nhàn một lát.”

 

Tịch Mạc Thiên khẽ gật đầu, nhưng Tử Câm lại không nhúc nhích, vẫn cố chấp đứng tại chỗ, Tịch Mạc Thiên nhỏ giọng dỗ cô:

 

“Cha có lời muốn nói với mẹ, chúng ta về trước đã, em cần nghỉ ngơi, đứa bé cũng thế.”

 

Hạ Tử Câm vẫn không thể xem Vinh Hồng Thịnh như cha mình, mặc dù trong một tháng cuối cùng của mẹ, hai người đã kéo gần lại khoảng cách, nhưng vẫn không thể thân cận, ít nhất không giống cha và con gái, luôn có mấy phần không được tự nhiên cùng cách ngại. Tuy vậy Hạ Tử Câm cũng rất rõ, mặc dù mẹ hận hơn hai mươi năm, oán nửa đời, nhưng cho đến khi chết, vẫn luôn chỉ yêu một người đàn ông.

 

Chính là bởi vì yêu, cho nên không thể chịu được phản bội, nhìn mẹ có vẻ như dịu dàng, nhưng tính tình lại rất mạnh mẽ, quá cứng thì dễ gãy. Trong lòng Hạ Tử Câm có chút oán hận Vinh Hồng Thịnh, không phải vì mình, mà là vì mẹ, nếu như mẹ vẫn là Vinh phu nhân sống an nhàn sung sướng, có lẽ sẽ không bị ung thư gan, không phải mệt nhọc bôn ba quanh năm, cũng không phải mắc bệnh mà mất. Loại này oán giận này có lẽ là theo bản năng ‘giận chó đánh mèo’, nhưng Tử Câm vẫn không thể nào quên được.

 

Lên xe, Tịch Mạc Thiên giơ tay vuôt vuốt tóc cô:

 

“Tử Câm, em nên mở lòng với cha hơn một chút, dù sao ông ấy cũng là cha của em.”

 

Hạ Tử Câm cúi đầu, nắm ngón tay của mình không nói lời nào, Tịch Mạc Thiên thở dài, búng nhẹ lên trán cô:

 

“Em ấy, tính tình luôn cố chấp như vậy, thật đúng là giống mẹ như đúc.”

 

Tử Câm chợt ngẩng đầu lên nhìn anh chằm chằm:

 

“Anh cũng đã biết rồi đó, về sau nếu đụng đến vấn đề con riêng này nọ, em cũng sẽ bỏ đi giống mẹ.”

 

Giọng điệu uy hiếp tương đối ngây thơ, Tịch Mạc Thiên ôm chặt cô vào trong ngực, thật lâu mới nói một câu:

 

“Yên tâm, anh sẽ không để cho em có cơ hội này . . . . . .”

 

Tiếng ‘cha’ đầu tiên Tử Câm  gọi là khi ở bệnh viện, lúc trận tuyết đầu tiên rơi xuống thành phố C, ở bệnh viện Tịch thị, cô thuận lợi sinh hạ một bé trai mập mạp. Bởi vì thể trọng vừa đúng bảy cân, nên nhũ danh gọi là Thất Tường, rất khoẻ mạnh kháu khỉnh.

 

So với những người lần đầu tiên làm cha, làm mẹ như Tử Câm và Tịch Mạc Thiên, người càng khó buông cậu bé xuống, chính là ông ngoại của Thất Tường – Vinh Hồng Thịnh, gần như hận không thể sống luôn trong bệnh viện.

 

Lần đầu tiên Hạ Tử Câm nhìn thấy mộy Vinh Hồng Thịnh như vậy. Ông thuần thục ông Thất Tường vào trong ngực, bé vừa khóc liền nhẹ nhàng đong đưa, những đường cong cứng rắn  trên mặt, như hòa tan vào nhau, hiển lộ rõ sự dịu dàng, hiền lành, thương yêu, của một người ông bình thường nhất.

 

“Cha, người đưa Thất Tường cho con đi! Đoán chừng là đói bụng rồi.”

 

Tiếng ‘cha’ này, Hạ Tử Câm nói ra rất bình thường, có chút nhỏ, nhưng vẫn khiến Vinh Hồng Thịnh hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần. Ngoài cửa, Tịch Mạc Thiên khẽ nở nụ cười, thả tay khỏi nắm đấm cửa, bước tới ngồi xuống cái ghế đối diện, cho đôi cha con này một không gian riêng tư để giải hết ân oán trước kia. Cô vợ nhỏ của anh, là nha đầu rất hay xấu hổ mà.

 

Hạ Tử Câm cảm thấy, cuộc sống của mình giống như một cuốn tiểu thuyết được kết thúc viên mãn, chỉ là còn có một chút tiếc nuối, chính là Phi Lân. Từ sau buổi tối đó, anh vẫn luôn không có tin tức, điều này cũng làm Tịch Mạc Thiên cảm thấy rất bất ngờ.

 

Tịch Mạc Thiên hiểu được điều mà Phi Lân đang muốn trốn tránh. Dù sao yêu phải em gái ruột của mình, cũng không phải là chuyện mà mỗi người đàn ông đều có thể dễ dàng có thể đối mặt, có nhiều chuyện phải cần thời gian bôi xóa. Nhưng Tịch Mạc Thiên cảm thấy Phi Lân sẽ không đi quá xa, bởi vì người cậu ta để ý nhất vẫn là Tử Câm, câu ta sẽ xuất hiện, chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi. Phi Lân sẽ quên được, dù sao, trên cõi đời này, trừ tình yêu ra vẫn còn có tình thân.

 

Nhưng Tịch Mạc Thiên vạn lần không thể ngờ tới, Phi Lân sẽ xuất hiện tại thời điểm như vậy. Hàn Phong giả làm y tá của bệnh viện Tịch thị, xâm nhập vào phòng trẻ em của bệnh viện, ôm Thất Tường đi. Lúc phát hiện được, cô ta đã ôm đứa bé lên sân thượng ở lầu bốn, chỉ trong hơn 10′ ngắn ngủn, ký giả truyền thông liền ùn ùn kéo tới.

 

Phải nói, kể từ khi thân phận của Hạ Thục Nhàn được vạch trần, Hạ Tử Câm cũng trở thành nhân vật truyền kỳ trong giới truyền thông. Dùng từ truyền kỳ cũng không phải khoa trương. Ai có thể ngờ được, trước đây không lâu, Tịch phu nhân vẫn luôn bị gắn lên đầu cái mũ ‘cô bé lọ lem’, lắc mình một cái, liền trở thành nhị tiểu thư Vinh thị, là chị em cùng mẹ cùng cha với Vinh gia đại tiểu thư, còn Vinh Phi Lân lại chính là con riêng của Vinh Đổng sự trưởng, đây thật đúng là trường hợp cẩu huyết nhất trong giới hào môn.

 

Huống chi hai chị em lại một trước một sau cùng gả cho Tịch Mạc Thiên, càng khiến cho tuồng kịch hào môn tăng thêm sắc thái, trừ bỏ những thứ này, còn trực tiếp liên đới đến sự chuyển biến trong thương giới.

 

Tịch thị, Vinh thị trước kia, tuy nói là hợp tác chặt chẽ, nhưng dù sao vẫn còn là hai nhà. Nhưng từ nay về sau, thì khó nói rồi. Giây phút khi thân phận Hạ Tử Câm công bố, di chúc của Vinh Hồng Thịnh cũng được sửa đổi. Vinh Hồng Thịnh chia cổ phần trên danh nghĩa của ông ra làm bốn, Vinh Phi Loan đã chết một phần, Vinh Phi Lân một phần, Hạ Tử Câm một phần, phần cuối cùng là tặng cho đứa bé chưa ra đời của Tử Câm, chính là Thất Tường bây giờ.

 

Phi Loan đã chết, cổ phần của cô đương nhiên thuộc về Tịch Mạc Thiên, Hạ Tử Câm bây giờ là Tịch phu nhân, Thất Tường là con trai Tịch Mạc Thiên, cổ phần Vinh thị, Tịch Mạc Thiên đã chiếm phần lớn. Theo lý thuyết mà nói, Đổng Sự Trưởng Vinh thị đã là Tịch Mạc Thiên, cho nên hai công ty Tịch, Vinh mặc dù vẫn chưa chân chính thống nhất, nhưng thật ra đã coi như một nhà, sự liên kết càng thêm phần chặt chẽ, kết quả không cần nói cũng biết.

 

Tịch Mạc Thiên không có con cháu nào khác, đứa nhỏ trong bụng Hạ Tử Câm vừa sinh ra, đó đương nhiên  là người thừa kế chính thức của hai nhà, cho nên giá trị con người của Thất Tường là gần như không cách nào đoán được, trình độ kim quý càng không cần phải nói, nhưng đứa bé này lại bị người ta bắt cóc. Tin tức vừa truyền ra, truyền thông liền bao vậy bệnh viện Tịch thị đến cả một giọt nước cũng không lọt.

 

Tịch Mạc Thiên gần như không cách nào khống chế được tâm tình của mình. Anh sợ người phụ nữ điên Hàn Phong này nhất thời kích động, ném Thất Tường xuống. Mặc dù chỉ là lầu bốn, phía dưới cũng đã đặt nệm hơi cứu viện. Nhưng Thất Tường chỉ vừa mới ra đời, vẫn chưa tới một tháng, một đứa bé nhỏ yếu ớt như vậy….. Đây là con trai Tử Câm sinh cho anh, anh còn phải cùng Tử Câm nhìn bé lớn lên, kết hôn, sinh con, anh không cho phép bé có một chút tổn thương nào.

 

“Hàn Phong, rốt cuộc cô muốn gì?”

 

“Muốn gì?”

 

Hàn Phong ha ha cười hai tiếng:

 

“Tịch Mạc Thiên, rốt cuộc anh cũng biết sợ hãi rồi hả? Anh biết đau lòng con của mình, vậy con của tôi đâu, con của tôi thì sao?”

 

Ánh mắt Tịch Mạc Thiên sắc lạnh như  dao, môi mỏng mím chặt, đứa bé con Hàn Phong  không phải của anh, cha bé là người nào anh cũng không biết. Khi đó anh không cảm thấy, người phụ nữ này sẽ tạo ra uy hiếp gì cho mình, dù sao Tịch Mạc Thiên cảm thấy mình không bạc đãi cô ta, hơn nữa cũng không thật sự ‘đuổi tận giết tuyệt’.

 

Nhưng bây giờ, chuyện Tịch Mạc Thiên hối hận nhất, chính là không ‘đuổi tận giết tuyệt’ với người phụ nữ này. Trạng thái tinh thần Hàn Phong không ổn định, từ lâu đã không còn là mỹ nhân diễm lệ như ngày xưa, sắc mặt tiều tụy, trên người là bộ đồng phục y tá màu xanh nhạt, càng lộ vẻ già nua, nếp nhăn nơi khóe mắt đã không cách nào che giấu.

 

Tịch Mạc Thiên xác thực không ‘đuổi tận giết tuyệt’ cô ta, đứa nhỏ trong bụng Hàn Phong cũng được sinh ra, nhưng vì trong thời gian mang thai cô ta không điều dưỡng tốt, thể chất của đứa bé rất yếu, sau khi xuất viện lại lơ là chăm sóc, nên chỉ mới ba tháng, đứa bé liền bị viêm màng não chết đi. Đứa bé chết rồi, trạng thái tinh thần của Hàn Phong liền xuất hiện chút vấn đề, mỗi ngày đều ở nhà uống rượu đến say mèm, thời gian lâu, lại càng thêm không bình thường.

 

Những tin tức về Hạ Tử Câm do truyền thông đăng tải, cực độ kích thích cô ta. Cô ta mang tất cả thua thiệt cùng thù hận quy kết lên người Hạ Tử Câm.

 

Cô ta mai phục ở bệnh viện mấy ngày, mới tìm được cơ hội xuống tay, sau khi thành công, cô ta cũng không chạy trốn mà trực tiếp leo lên sân thượng. Cô ta muốn ném con trai của Mạc Thiên cùng Hạ Tử Câm xuống trước mặt bọn họ, như vậy mới có thể giải được mối hận của cô ta, nhưng khi nhìn thấy Mạc Thiên, theo bản năng, cô ta vẫn có chút không thể kiềm chế.

 

Tay Tịch Mạc Thiên nắm chặt thành quyền, gần như dùng ý chí lớn nhất trong cuộc đời, để khống chế mình. Vinh Hồng Thịnh đẩy cửa sân thượng  ra, bước tới, dù sao cũng là người đã từng phải trải qua biết bao sóng to gió lớn, nên so với Tịch Mạc Thiên vẫn trấn định hơn đôi chút, ông nhìn thẳng vào Hàn Phong:

 

“Cô có điều kiện gì, cứ nói đi.”

 

“Nếu như cô dám làm đứa bé bị tổn thương dù chỉ là một chút, tôi sẽ làm cho cô hối hận vì đã được sinh ra trên đời này.”

 

Giọng của Tịch Mạc Thiên âm trầm khác thường, người Hàn Phong không tự chủ được hơi run rẩy, tiếp đó liền cười lớn:

 

“Tịch Mạc Thiên, bây giờ anh không dọa được tôi đâu, cái gì tôi cũng đã mất, thanh xuân, con, sự nghiệp, đàn ông, cái gì cũng không có, tôi còn sợ gì chứ, còn có. . . . . .”

 

Ánh mắt Hàn Phong quét qua Vinh Hồng Thịnh, nở một bụ cười mỉa mai, điên cuồng:

 

“Vinh Đổng Sự Trưởng, tôi chẳng có điều kiện gì hết, cái tôi muốn chính là khiến cho người phụ nữ tên Hạ Tử Câm kia, nếm thử một chút, tư vị mất đi con của mình là cái gì, ha ha ha. . . . . .”

 

Lòng của Vinh Hồng Thịnh cùng Tịch Mạc Thiên đều lạnh đi, tinh thần của người phụ nữ này tuyệt đối có vấn đề. Mắt Hàn Phong sáng lên, nhìn lướt qua bọn họ, hướng về phía cửa nói:

 

“Hạ Tử Câm, rốt cuộc cô cũng tới rồi.”

 

Tịch Mạc Thiên cùng Vinh Hồng Thịnh vội vàng quay đầu lại, Hạ Tử Câm mặc quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, sắc mặt trắng bệch, cắn chặt môi, ánh mắt nhìn thẳng vào đứa bé trong tay Hàn Phong:

 

“Cô trả con lại cho tôi. . . . . .”

 

Cô vừa kêu xong, liền trực tiếp vọt tới, Tịch Mạc Thiên phản ứng kịp, ôm cô lại:

 

“Tử Câm, em bình tĩnh một chút, bình tĩnh một chút đi, tin tưởng anh, con sẽ không có chuyện gì, sẽ không có chuyện gì đâu, không có chuyện gì đâu. . . . . .”

 

Hàn Phong hiển nhiên bị một màn này kích thích, ghen tỵ trong mắt gần như biến thành cuồng nộ, cánh tay buông lỏng ra, ném đứa bé xuống. Nhưng một bóng người nhanh chóng vọt đến từ mé bên, vừa kịp lúc ôm được đứa bé, cả hai rơi thẳng xuống lầu. Trước mặt Hạ Tử Câm bỗng tối sầm, ngã vào trong ngực Tịch Mạc Thiên.

 

Vinh Phi Lân ôm đứa bé, rơi nằm trên tấm đệm. Đứa bé được anh ôm chặt vào trong ngực, thân hình vừa ổn định, Vinh Phi Lân liền vội nhìn ‘vật nhỏ’ trong ngực, tiểu tử này giống như chỉ mới vừa tỉnh ngủ, mở đôi mắt to ướt nhẹp, liếc anh một cái, đại khái là do cảm thấy lạ mắt, liền há miệng ‘oa oa’ khóc lớn lên. Tiểu Thất Tường khỏe mạnh, tiếng khóc to rõ. Trên sân thượng, Vinh Hồng Thịnh cùng Tịch Mạc Thiên nghe được, không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm.

 

Hàn Phong bị cảnh sát mang đi, kết quả không cần suy nghĩ cũng biết, Tịch Mạc Thiên sẽ không để cho cô ta có thêm cơ hội tổn thương Tử Câm cùng đứa bé.

 

Té xuống từ nơi cao như vậy, Phi Lân chỉ bị gãy hai cái xương sườn, đã là ‘vạn hạnh trong bất hạnh’. Vinh Hồng Thịnh nhìn thẳng vào thân hình đang ở trên giường bệnh, cau mày:

 

“Thời gian qua con đi đâu vậy hả?”

 

Vinh Phi Lân nhướn mi:

 

“Cha, đừng vừa thấy con liền cau mày vậy chứ, biết người không muốn gặp con, nhưng cũng chớ biểu hiện rõ ràng thế, con trai người tâm hồn rất yếu ớt, không chịu nổi  đả kích của người đâu”

 

Ngữ khí lưu manh, Vinh Hồng Thịnh thở dài, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường:

 

“Vô luận như thế nào, Phi Loan, Tử Câm và con cũng đều là ruột thịt của ta, các con là anh chị em, cho nên. . . . . .”

 

“Được rồi, được rồi, cha, con hiểu mà.”

 

Vinh Phi Lân nhanh chóng cắt đứt lời Vinh Hồng Thịnh:

 

“Con và Tử Câm sẽ tương thân tương ái, được chưa!”

 

Lúc Tịch Mạc Thiên đỡ Tử Câm tiến vào, nghe câu này cũng không khỏi cười nhẹ ra tiếng. Ánh mắt Vinh Phi Lân  hơi dừng lại trên người Hạ Tử Câm một chút rồi lướt qua, rơi vào Tịch Mạc Thiên, anh chợt nhếch miệng cười:

 

“Tịch Mạc Thiên, anh đã làm anh rể tôi hơn mười năm, bây giờ lại biến thành em rể tôi rồi, đến đây, gọi một tiếng anh vợ cho tôi nghe thử trước xem.”

 

Vinh Hồng Thịnh đang nghiêm mặt, cũng không nhịn được nở nụ cười:

 

“Phi Lân, náo loạn cái gì đấy, Mạc Thiên, con theo ta ra ngoài một lát, ta có việc muốn nói với con.”

 

Tịch Mạc Thiên gật đầu một cái, đỡ Tử Câm ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, rồi mới theo Vinh Hồng Thịnh ra ngoài, đi tới trước cửa, chợt quay đầu lại nhìn Phi Lân cười cười:

 

“Phi Lân, nếu như cậu không sợ bị người ta chê già, tôi rất vui lòng gọi cậu một tiếng anh vợ.”

 

Vinh Phi Lân sửng sốt, cửa khép lại rồi, mới khẽ rùng mình một cái:

 

“Tử Câm, em thật muốn sống với ‘ông chú’ đó cả đời hả?”

 

Hạ Tử Câm cười hì hì:

 

“Con cũng đã sinh rồi mà!”

 

Ánh mắt Vinh Phi Lân đảo vòng vài lần, vẫn không tự chủ được rơi vào người Tử Câm. Cô đẹp hơn trước, thân hình đầy đặn, có thêm ánh sáng của tình mẫu tử, lại càng thêm thành thục, ánh mắt vẫn rất trong suốt, phải nói là trong suốt như thuở ban đầu.

 

“Vinh Phi Lân, cám ơn anh đã cứu Thất Tường, nếu như đứa bé không được anh bảo vệ kịp thời. . . . . .”

 

Tử Câm nói không nên lời, vừa nghĩ tới việc lúc trước, tim liền run rẩy, nước mắt chảy xuống theo gò má nhỏ. Vinh Phi Lân vươn tay theo bản năng, nhưng đến nửa chừng rồi lại thu về, rút mấy tờ giấy trên tủ đầu giường nhét vào trong tay cô:

 

“Lau nước mắt đi, Tịch Mạc Thiên thì không nói, nhưng nếu ông cụ nhà chúng ta nhìn thấy con gái bảo bối khó khăn lắm ông mới tìm được bị tôi làm khóc, thì tôi sẽ ăn gậy đủ đấy.”

 

Tử Câm bật cười: “Em xem đi,  xem đi, cười nhiều mới xinh đẹp, khóc lên thật xấu xí. . . . . .”

 

Vinh Phi Lân ‘chân chính’ đã trở lại rồi, đoạn tình cảm trước kia của hai người, anh không nhắc tới một chữ, một Phi Lân như vậy, khiến Tử Câm cảm thất rất nhẹ nhõm.

 

“Vinh Phi Lân, tôi rất vui vì anh là anh trai của tôi, thật đó.”

 

Tử Câm nói xong câu này, liền biến mất bên cạnh cửa. Nụ cười trên mặt Vinh Phi Lân nhanh chóng rút đi, bị biểu tình khổ sở thay thế, hồi lâu mới nói nhỏ một câu: “Tôi lại không hi vọng em là em gái của tôi. . . . . .”

 

《 Tình yêu chân thực 》  được hoan nghênh nhiệt liệt, khiến tác giả Thanh Thanh Tử Câm từ một cây bút bình thường trên mạng, nhanh chóng trở thành biên kịch gia nổi tiếng, được Đài Truyền Hình mời, xuất hiện trên chuyên mục phóng sự.

 

Nữ diễn viên dẫn chương trình tuy xinh đẹp nhưng lời nói cũng rất sắc bén, ắt hẳn trời sinh phụ nữ đã là kẻ địch, lại còn đối mặt với một người quá được ‘ưu đãi’ như Hạ Tử Câm, không hâm mộ, không ghen tỵ cũng rất khó.

 

Ánh  mắt của cô ta rơi vào người Hạ Tử Câm, bắt bẻ nghĩ không thể coi là mỹ nữ, ít nhất ở trong Làng giải trí mỹ nữ như mây này, nhan sắc của cô gái nhỏ đang ngồi đối diện căn bản không thể ‘gia nhập’ được, nhưng vận số của cô quả thật quá tốt, thiên kim tập đoàn Vinh thị, phu nhân tổng giám đốc Tịch thị, ngôi sao mới trong giới biên kịch, có thể được liệt vào hàng tác gia mỹ nữ. . . . . . Cơ hồ tất cả những gì mà mọi  người phụ nữ mong ước, cô đều đã có cả, tình yêu, sự nghiệp, gia đình, hôn nhân. . . . . .

 

Hạnh phúc của cô gái này khiến tất cả mọi người phụ nữ không thể không ghen tỵ: “Hạ tiểu thư, mạo muội hỏi một câu, nếu như cô không phải là đại tiểu thư Vinh thị, phu nhân tổng giám đốc Tịch thị, như vậy cô cảm thấy, tác phẩm của mình có thể  đạt được thành công lớn như vậy không?”

 

Ngồi ở dưới, Tịch Mạc Thiên khẽ cau mày, biên kịch chảy mồ hôi lạnh, vội nháy mắt với cô gái dẫn chương trình, nhưng cô ta lại làm như không nhìn thấy.

 

Hạ Tử Câm sửng sốt, liếc mắt nhìn gương mặt âm trầm của Tịch Mạc Thiên ở phía dưới, chợt cười, nụ cười tùy ý lại hạnh phúc:

 

“Dĩ nhiên sẽ không, nhưng tôi cảm thấy mình vô cùng may mắn, vì nhờ cuốn tiểu thuyết này, mới có thể gặp được anh, gả cho anh, yêu anh. Sau khi yêu anh, tôi mới biết thì ra cuộc đời của mình cũng có thể tươi đẹp đến vậy, bởi vì có anh, tôi mới có thể hạnh phúc, tôi yêu ông xã của mình, vô cùng yêu. Tác phẩm thành công hay không, nếu nói tôi không để ý, nhất định là nói dối, ngay cả chính bản thân tôi cũng không tin, nhưng điều tôi để ý nhất vẫn là, vì tác phẩm này mà có thể thu hoạch được hạnh phúc, hạnh phúc chỉ thuộc về mình tôi”.

 

Ps: Hoàn rồi nhé mọi người. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của mình trong suốt thời gian vừa qua. Truyện này còn 1 phiên ngoại và sẽ nhanh chóng có ebook trong thời gian tới.

Advertisements

5 comments on “[Hiện đại] Đặt bút thành hôn – Hân Hân Hướng Vinh – Chương 45

  1. Truyện thật hay và nhẹ nhàng hơn nữa bạn edit thật mượt mà nên càng tăng thêm cái hay của truyện. Mình đọc truyện này bên DDLQD rất muốn để lại comt nhưng không biết làm như thế nào, vô tình tìm truyện của HHHV thì biết bạn để truyện ở đây nên vào comt một ít và để cám ơn bạn đã edit và chia sẻ truyện hay cho mọi người cùng đọc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s