[ĐV, TS] Gả cho lão nam nhân – Chương 25 (Phần 2).


Chương 25 (Phần 2).

Edit: Fuly.

Mãi tận sau này, mỗi khi nghĩ lại, Nhị gia vẫn cảm thấy vô cùng may mắn vì sự kích động lúc đó của mình.

 

Dương Nghi ngoái đầu nhìn lại, “Ngài có biết, ta sẽ không làm thiếp?”

 

“Ta muốn cưới nàng làm vợ!” Đồng Khoát Nhiên kiên định nói.

 

Trầm mặc hồi lâu, Dương Nghi mới hỏi: “Ngài không sợ ta gả vào Đồng gia là vì tài phú cùng quyền thế sao?”

 

Đồng Nhị gia cười ngạo nghễ: “Không sợ, Đồng gia và ta cho tới bây giờ vẫn luôn là một, nàng đã có thể tiếp nhận ta, vì cái gì ta lại không thể chia sẻ những tài phú cùng quyền thế kia với nàng chứ?” Những thứ này cũng là một phần thực lực của hắn không phải sao? Nếu như muốn người khác tiếp nhận bản thân ngươi, lại yêu cầu họ vứt bỏ tài phú cùng quyền thế, như vậy đâu phải là tiếp nhận toàn bộ con người ngươi, lại chẳng công bằng cho cả hai. Huống chi, hắn tự hiểu được, mình không phải là người có diện mạo xuất chúng gì.

 

Câu trả lời của hắn khiến lòng nàng có chút động:  “Hãy cho ta vài ngày để suy nghĩ đã.”

 

Không cự tuyệt, vậy chính là có hy vọng, Đồng Khoát Nhiên âm thầm thở phào nhẹ nhõm: “Có thể.”

 

“Vậy ngài sẽ cưới thiếp sao?” Đừng trách nàng chiếm được tiện nghi mà còn khoe mẽ, trong kế hoạch trước kia, nàng định sẽ gả cho người đáp ứng mình không nạp thiếp.

 

Đồng Nhị gia cười khổ: “Nàng đánh giá cao ta rồi, tin đồn khắc thê kia khiến ta chẳng tìm nổi thê tử, nào có ai đồng ý làm thiếp cho ta chứ.”

 

Nghe câu nói đầy vẻ đau lòng này của hắn, Dương Nghi hé miệng cười cười: “Nếu về sau thực sự có người nguyện ý làm thiếp cho ngài thì sao?”

 

“Nếu nàng chịu gả cho ta, về sau, mọi chuyện đều sẽ nghe theo phu nhân.”

 

Dương Nghi liếc hắn một cái: “Được rồi, cũng đã muộn, ngài nghỉ ngơi đi, ta ra ngoài đây.”

 

“Ừ, nàng cẩn thận một chút.”

 

“Hôm nay thấy Dương nha đầu an bài cẩn thận chu đáo, không có chút sơ sót nào, đúng là có bản lĩnh, chẳng kém gì đương gia chủ tử của Đồng gia nhỉ!” An đại nương Trần thị xếp y phục vừa khen.

 

“Đúng vậy.” An Tiến Lực gật đầu phụ họa.

 

“Nha đầu Dương Nghi kia có thể nói là chúng ta nhìn lớn lên, phẩm chất cũng rất tốt, ông nói xem, nếu tác hợp với Trí Viễn nhà chúng ta thì thế nào?” Trần thị càng nói càng cảm thấy xứng đôi, nếu Dương Nghi có thể về làm dâu cho An gia bọn họ, thì còn gì tốt hơn?

 

“Bà đừng vội.” An Tiến Lực vội vàng ngăn nương tử lại.

 

“Sao vậy? Một đứa bé tốt như Dương nha đầu mà ông còn không hài lòng à? Hôn sự của Viễn nhi nghe theo lời ông, vẫn cứ kéo dài, ông xem, giờ thì tốt  rồi, cũng đã 17, còn chưa đính ước.” Trần thị không khỏi oán trách trượng phu để mắt quá cao.

 

“Không phải tôi không hài lòng về Dương nha đầu, tôi còn muốn con bé về làm dâu cho An gia ta hơn bà. Nhưng ý của Nhị gia thế nào chúng ta còn chưa biết được.”

 

“Ông muốn nói Nhị gia…..?” Trần thị kinh ngạc .

 

“Ừ.”

 

“Sao tôi lại không nhìn ra?”

 

“Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ đi.”

 

Trần thị buồn buồn đáp một tiếng, không cam lòng, nhưng lại không thể làm gì.

 

An Tiến Lực vỗ vỗ lưng bà, khẽ trấn an.

 

*******

 

“Huynh muốn nói gì?” Dương Nghi hỏi thẳng vào vấn đề.

 

Nàng vừa ra cửa không lâu, liền bị Vương Xuân Sinh gọi lại, bảo có mấy câu muốn nói cùng nàng, là chuyện về Nhị gia, vì vậy nàng liền cùng hắn đến một quán trà cách đấy không xa.

 

“Dương muội muội, muội có biết ta từng để ý muội?”

 

Dương Nghi kinh ngạc nhìn hắn.

 

“Ta biết, muội cũng có cảm tình với ta, nếu không mỗi lần ta về nhà cũng sẽ không nhìn ta đắm đuối.” Nói đến đây, hắn hơi tự đắc.

 

Dương Nghi nghe xong, khóe miệng co giật, trong lòng âm thầm thề, sau này dù có nhìn thấy người giống đến thế nào đi nữa, cũng quyết sẽ không nhìn nhiều, tránh chọc phải phiền toái không cần thiết.

 

“Nếu không phải có người ở giữa cản trở, ta đã sớm đính hôn với muội rồi.” Vương Xuân Sinh  nói tiếp.

 

“Rốt cuộc, huynh muốn nói cái gì?”

 

“Nghe này, Dương muội muội. Ta từng viết thư cho muội, mỗi lần trở về, luôn có một phong, mỗi sáng sớm đều đặt trên cửa sổ phòng muội, nhưng muội vẫn luôn không trả lời, ta nghi ngờ, nên có một lần lén núp ở một bên nhìn, thấy Nhị gia lấy thư đi!” trong giọng nói của Vương Xuân Sinh tràn đầy tức giận.

 

Dương Nghi nhíu mày, thật vậy sao?: “Sau đó thế nào?”

 

“Ta chạy tới chất vấn hắn, hắn lại lấy người nhà của ta tới uy hiếp ta! Cấm ta không được quấy rầy muội nữa! Uổng công Vương gia chúng ta hầu hạ Đồng gia lâu như vậy, thế nhưng lại bị đối đãi như thế, ta thật không cam lòng.”

 

Nếu theo lời Vương Xuân Sinh, có lẽ việc làm của Nhị gia không thể xem là quân tử, nhưng tuyệt đối sẽ không hèn hạ như hắn nói: “Đó là chuyện khi nào?”

 

“Một năm rưỡi rồi.”

 

“Huynh làm theo?”

 

“Bằng không có thể thế nào? Ta không thể bởi vì việc riêng của mình mà mặc kệ người thân.” Vương Xuân sinh nói xong, mặt trở nên buồn bã.

 

“Lúc trước huynh không nói, bây giờ mới chạy tới nói chuyện này với ta, chẳng lẽ không sợ Nhị gia biết sẽ “giận chó đánh mèo” lên người nhà huynh sao?” Dương Nghi chậm rãi hỏi.

 

Vương Xuân sinh sửng sốt một chút, mới hàm hồ nói: “Ta không đành lòng nhìn muội bị bộ dạng giả nhân giả nghĩa của hắn lừa gạt.”

 

“Nói xong chưa? Tại sao không nói chuyện sau đó ngươi thích cô nương Lâm gia?” Đồng Nhị gia mặt không đổi sắc đi tới, mắt không rời Dương Nghi.

 

Nhận được tin tức, Đồng Khoát Nhiên liền nhanh chóng chạy đến, giờ phút này nhìn thấy gương mặt bình tĩnh của Dương Nghi, hắn có chút thấp thỏm, trong lòng không biết nha đầu này đang suy nghĩ cái gì.

 

“Ngươi còn dám nói đến việc của Lâm cô nương?! Chuyện đó cũng là do một tay ngươi an bài!” Vương Xuân sinh tức giận gầm nhẹ.

 

“Vương Xuân Sinh, Nhị gia đúng là đã nhìn lầm ngươi rồi. Lúc đầu, mặc dù Nhị gia bảo ngươi không được quấy rầy Dương nha đầu nữa, nhưng cũng đã đền bù ích lợi cho ngươi, ngươi nghĩ bản thân mình có thể với tới chức Ngoại ủy Bả tổng sao? Còn việc cả nhà ngươi được cởi nô tịch nữa, cái nào không phải là ân điển của Nhị gia? Còn chuyện của Lâm cô nương, là do chính ngươi không giữ được, bây giờ còn trách chúng ta, chẳng lẽ chúng ta có cầm đao ép ngươi sao?”

 

“Dương nha đầu, con ngàn vạn lần đừng bị hắn lừa nha.” Thanh thúc giáo huấn xong, quay đầu lại dặn dò Dương Nghi một câu.

 

Vương Xuân sinh bị Thanh thúc giáo huấn đến chật vật.

 

Dương Nghi đột nhiên cảm thấy màn kịch này thật phiền chán, nàng đứng lên: “Về thôi.”

 

Đồng Nhị gia đi theo, không hiều tâm tư hiện giờ của nàng thế nào, chỉ có thể duy trì một khoảng cách nhất định.

 

Trở lại Đồng phủ,

 

“Tức giận sao?” Đồng Nhị gia tiện tay rót cho nàng ly trà.

 

“Không có.” Tức giận? Không đến mức ấy, hơn nữa cũng không cần thiết vì một kẻ không quen biết mà tức giận.

 

Dọc theo đường đi nàng đã suy nghĩ rất nhiều, có người vì ngươi hao phí tâm tư  tính toán thế  này, vậy chứng tỏ hắn thật sự đặt ngươi trong lòng. Cho dù thủ đoạn không thể xem là quang minh chính đại, nhưng cũng không thể phủ nhận phần tâm ý này.

 

Hơn nữa, trong lòng nàng giờ đây đều tràn đầy cảm giác ngọt ngào cùng thỏa mãn.

 

Dù giờ phút này, biểu tình của hắn trông có vẻ bình tĩnh, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được hắn khẩn trương, Dương Nghi khẽ mỉm cười, an ủi: “Ta thật sự không có tức giận.”

 

“Vậy là tốt rồi.”

 

“Lời cầu hôn đêm đó của ngài, ta đồng ý.”

 

Hồi lâu, Đồng Khoát Nhiên mới khàn khàn hỏi: “Thật sao?”

 

“Ừ.”

 

“Nàng có biết, nếu nàng đã đáp ứng, ta quyết sẽ không thả nàng đi?”

 

Dương Nghi khẽ bĩu môi, dù ta không đồng ý, ngài sẽ thả ta đi sao? Ít nhất là từ hai năm trước, hắn đã bắt đầu kế hoạch rồi, nàng mới không tin hắn sẽ dễ dàng buông tha cho nàng vậy đâu.

Advertisements

6 comments on “[ĐV, TS] Gả cho lão nam nhân – Chương 25 (Phần 2).

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s