[ĐV, TS] Gả cho lão nam nhân – Chương 35 (Phần 1)


☆, Chương 35 (Phần 1).

Edit: Fuly. 

Từ khi Nhị gia lên đường đi Khâm Châu, đến nay đã qua sáu bảy ngày.

 

Thời gian này, Dương Nghi cũng không nhàn rỗi, nói Vưu đại nương sai người thu dọn đồ đạc, một phần mang cho Nhị gia, một phần để dùng trên đường, cùng với số vật phẩm phải dùng khi đến Khâm Châu, đều mang theo toàn bộ, chất đầy trên hai chiếc xe lớn. Mà Dương Nghi, mỗi ngày đều đến chỗ lão phu nhân thỉnh an, kể cho bà nghe một vài chuyện thú vị, có lúc thì thương lượng với Thanh nương mấy việc cần chú ý cho cuộc sống sinh hoạt của lão phu nhân, thuận tiện ở lại dùng cơm trưa rồi mới trở về. Tuy thời gian thân thiết không dài, nhưng vẫn khiến lão phu nhân nhìn thấu lòng hiếu thảo của nàng.

 

Sau đó, Dương Nghi dành ra một ngày về nhà mẹ đẻ thăm người thân. Chuyện bên này mới tính là chấm dứt.

 

“Nhị phu nhân, nên lên đường rồi, bên phía Lâm gia đã phái người tới thúc giục.” Xuân Tuyết đẩy rèm cửa, mang theo khí lạnh đi vào.

 

“Hiện tại là giờ gì rồi?”

 

Đông Mai phủ chiếc áo choàng đã sớm chuẩn bị lên người Dương Nghi.

 

“Giờ Mão canh ba rồi.” Xuân Tuyết đáp.

 

“Không sao, chạy đến Lâm gia không tới một khắc đồng hồ.” Dương Nghi vừa thắt áo choàng, vừa bước ra ngoài.

 

Giờ Thìn hai khắc mới lên đường, thời gian vẫn còn sớm. Hơn nữa đây chỉ là thời gian ước hẹn, nàng không tin Lâm gia cùng Tôn gia sẽ ở bên ngoài chờ nàng, nhất định là gần tới lúc lên đường, họ mới ra khỏi nhà.

 

Buổi chiều ngày thứ hai sau khi Nhị gia đi, nàng liền nhận được thiệp mời từ Lâm gia, ngày kế, liền  tới cửa bái phỏng một lần. Dương Nghi nán lại đó ước chừng hơn một canh giờ, trong lúc nói đến vấn đề đi về Khâm Châu. Lâm phu nhân có ý là, nếu ba  nhà bọn họ đều định đến đó, không bằng ước định thời gian, cùng nhau lên đường, trên đường cũng có thể chiếu cố lẫn nhau. Chủ ý này không tệ, Tôn phu nhân cũng đồng thuận, tất nhiên Dương Nghi sẽ không giả vờ thanh cao  đi cự tuyệt. Phải biết, đường đến Khâm Châu không dễ đi. Hộ vệ Lâm gia, Tôn gia mang theo, chắc chắn sẽ không yếu hơn Đồng gia  bọn họ. Vì vậy, ba người liền định ra ngày giờ lên đường.

 

Quả nhiên, lúc  người của Đồng gia đến, Lâm phu nhân cùng Tôn phu nhân vẫn đang ở trong nhà. Gia nhân canh cửa nhanh mắt chạy vào thông báo, không lâu sau, Lâm phu nhân cùng Tôn phu nhân dắt tay nhau bước ra.

 

“Đồng phu nhân tới rồi à?” Lâm phu nhân cười hỏi.

 

“Lâm phu nhân, Tôn phu nhân, thật xin lỗi, ta tới chậm.” Dương Nghi áy náy nói.

 

“Không sao, là chúng ta đến sớm. Đúng rồi, Đồng phu nhân đã chuẩn bị xong hết chưa?” Lâm phu nhân nhìn về phía người của Đồng gia, cừ thật, hành lý vậy mà chất đầy hai chiếc xe ngựa!

 

“Ha ha, lần đầu đi Khâm Châu, cũng không biết phải mang những thứ gì, nên đồ đạc có hơi nhiều một chút.” Dương Nghi nhìn thấy nàng ta nhìn về hướng hai chiếc xe ngựa, ngượng ngùng cười nói. Thật ra thì vừa rồi nhìn đội ngũ của Lâm gia cùng Tôn gia, nàng phát hiện Lâm gia, Tôn gia cũng mang theo hai xe hành lý giống nàng, có khác chăng chỉ là ít hơn một chút mà thôi.

 

“À, không sao.” Lâm phu nhân nở nụ cười thiện chí. Nàng ta nhìn sang số người Đồng gia mang theo, không ít cũng không nhiều, gia đinh nha hoàn cộng thêm hộ viện, tổng cộng có 16 người. Quan trọng nhất là, tám hộ viện này, toàn thân đều mang theo một luồng sát khí, vừa nhìn liền biết là người đã trải qua sinh tử. Những người này đều giống số cận thân đi theo Đồng Nhị gia lúc trước, ắt hẳn cũng từ một nhóm mà ra. Như vậy, cũng có thể thấy được Đồng Nhị gia rất thương yêu thê tử mới cưới này của hắn.

 

“Được rồi, nếu chúng ta đã chuẩn bị thỏa đáng, vậy thì lên đường thôi, đi sớm một chút để nhanh đến Khâm Châu.”

 

Tôn phu nhân cùng Dương Nghi tất nhiên không có ý kiến.

 

Vì vậy, một nhóm sáu bảy mươi người, chậm rãi tiến về phía cửa thành.

 

“Phu nhân, xuống xe đi, xe ngựa của Lâm gia cùng Tôn gia cũng ngừng lại rồi, ở phía trước là tửu lâu Trần Ký, ắt hẳn là đã đến giờ cơm trưa.” Giọng nói của Thanh thúc vang lên ở ngoài xe ngựa.

 

Nghe thấy ở phụ cận có tửu lâu, Dương Nghi nghĩ, chắc nơi đây cách Khâm Châu cũng không xa mấy? Trước khi xuất phát, Thanh thúc có nói qua, từ Thông Châu đến Khâm Châu ước chừng phải đi mười ngày đường, hôm nay đã là ngày thứ chín, tuy nói không phải bọn họ đi cả ngày lẫn đêm, nhưng tốc độ cũng không chậm, hẳn là đã sắp đến nơi rồi mới phải.

 

“Thanh thúc, nơi này cách Khâm Châu còn xa không?”

 

“Khoảng ba bốn mươi dặm nữa, nếu buổi chiều đi hết tốc lực, có thể đến được Khâm Châu trước khi cửa thành đóng.” Thanh thúc hơi dừng lại: “Nhưng sợ là như vậy sẽ rất mệt mỏi.”

 

Theo như ý của Dương Nghi, nên nhanh chóng lên đường, tranh thủ tới Khâm Châu trong tối nay. Đến đó, có thể tắm nước nóng, ăn một bữa ngon, ngủ một giấc thoải mái rồi. Nếu không, hẳn là phải chịu tội thêm một đêm nữa. Lên đường gần mười ngày liên tiếp, ăn không ngon ngủ không yên, quan trọng nhất là, ít khi có cơ hội tắm rửa. Hơn nữa, lần cuối cùng được tắm đã là năm ngày trước rồi, điều này khiến cho người thích sạch sẽ như  Dương Nghi có chút không chịu nổi, đặc biệt là mấy ngày nay nàng còn tới quỳ thủy, cảm giác dinh dính rất khó chịu.

 

Nhưng chuyện này, còn phải xem qua ý kiến của Lâm phu nhân cùng Tôn phu nhân đã. Nếu hai nhà Lâm, Tôn quyết định nghỉ ngơi một đêm thì nàng vẫn có thể chịu đựng được. Dĩ nhiên, nàng cũng có thể bảo người của Đồng gia đi trước, nhưng chung quy như vậy rất không tốt. Nghĩ thử xem, nếu bỏ lại hai nhà, một mình Đồng gia lên đường trước, vậy còn ra thể thống gì nữa? Người biết, thì nói nàng nhớ trượng phu nên sốt ruột; người không biết, tưởng là hai nhà Lâm, Tôn không dung được nàng. Đến lúc đó, làm mất lòng cả hai nhà thì thật không có lợi. Hơn nữa, đã đến được đây, nàng thật không muốn “kiếm củi ba năm thiêu một giờ”.

 

“Thanh thúc, thúc đi an bài cho mọi người thay phiên nhau ăn cơm, hành lý cùng xe ngựa cũng phải phân người canh chừng kỹ lưỡng, cháu đến phía trước xem thử tình hình thế nào đã.”

 

Lúc này, Lâm phu nhân, Tôn phu nhân đã vào tửu lâu, người hầu đứng chờ bên ngoài nhìn thấy Dương Nghi, liền nhanh chóng dẫn nàng tới.

 

“Đồng phu nhân đã tới rồi. Lúc nãy, ta mới bàn với Vũ Mai vấn đề lên đường chiều nay, cô đến đây vừa đúng lúc, không biết ý của cô thế nào?”

 

Dương Nghi nghe vậy, trong lòng vui mừng, cười nói: “Nghe theo Lâm phu nhân an bài, ta không có ý kiến.”

 

Lâm phu nhân cùng Tôn phu nhân cùng cười, thật ra thì không chỉ mình Dương Nghi, chính họ cũng chịu không được.

 

“Người đâu, bắt nàng ta lại cho ta!”

 

“Ở phía trước, ngăn nàng ta lại!”

 

. . . . . .

 

Sự ồn ào bên ngoài khiến ba người nhíu mày, Lâm phu nhân mở miệng trước tiên: “Hồng Vân, bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Hồng Vân trả lời, “Hình như có một phụ nhân trốn thoát, người nhà phu quân nàng ta  phái gia đinh tới bắt người.”

 

Lâm phu nhân vừa nghe thế, khẽ nhíu mày.

 

“Ba vị phu nhân tốt bụng thiện lương, xin hãy cứu tôi đi! Tôi không thể trở về, trở về chỉ có con đường chết thôi.”

 

Một thiếu phụ mảnh mai nhu nhược, trang phục xốc xếch vừa vào điếm, hơi liếc mắt nhìn qua, liền giống như hoảng hốt chạy bừa về phía họ. Đám người Hồng Vân, Xuân Tuyết căn bản không kịp nữa ngăn trở, Đông Mai chỉ đành phải cật lực bảo hộ cho chủ tử nhà mình.

 

Giờ phút này, người cách nàng ta gần nhất chính là Dương Nghi, chỉ thấy nữ nhân kia ôm cổ chân Dương Nghi, khóc lóc cầu xin .

 

“Van cầu ngài, vị phu nhân thiện lương xinh đẹp này, xin hãy cứu tôi đi, cứu tôi đi.”

 

Dương Nghi lúng túng muốn rút lại chân trái đang bị nàng ta ôm lấy, đáng tiếc thiếu phụ đó không chịu buông, Dương Nghi chỉ đành phải dịu dàng khuyên nhủ: “Vị phu nhân này, chuyện gì cũng phải từ từ, cô buông chân ta ra trước được không?”

 

Người đó vẫn ôm chân Dương Nghi  như cũ, ngồi bệch ở một bên vừa lắc đầu vừa rơi lệ.

 

“Càn rỡ! Điêu dân từ đâu tới, còn không mau buông phu nhân nhà ta ra?!” Mới vừa rồi không kịp cản người, Xuân Tuyết đã tức giận, lúc này thấy chủ tử nhà mình bị nàng ta cuốn lấy, liền nhanh chóng đứng ra quát lớn.

 

Xuân Tuyết thấy kéo không được, tức giận, đưa tay bấm vài cái lên người nàng ta, người nọ bị bấm liền gào khóc kêu la: “Đau, đừng bấm tôi, đau quá, ô ô ——”

 

Tuy ngoài miệng kêu như vậy, nhưng tay vẫn ôm cứng lấy Dương Nghi tựa như phao cứu mạng.

 

Những người bên cạnh, mang vẻ mặt không đồng ý nhìn Xuân Tuyết, giống như nàng vừa làm ra chuyện “thiên lý bất dung vậy”. Xuân Tuyết cảm thấy uất ức, nàng cũng chỉ muốn nàng ta buông phu nhân nhà mình ra thôi. Dạo này, người làm việc sai, ngược lại thành người có lý mất rồi.

 

Dương Nghi rũ mi, trong mắt thoáng qua một tia chán ghét, phụ nhân này làm sao vậy? Chẳng lẽ nàng ta nghĩ mình không dám dùng sức đạp nàng ta ra sao? Đúng vậy, dưới ánh mắt của đám đông trong đại sảnh, Dương Nghi không dám đạp, nhưng tất cả cũng là vì giữ thể diện cho Đồng gia mà thôi. Tuy vậy, Dương Nghi cũng chán ghét loại trường hợp bị động này, nàng nháy mắt ra hiệu cho Đông Mai, lại nhìn ra xa. Đông Mai hiểu ý, lặng lẽ lui ra ngoài.

 

Sau khi Đông Mai rời khỏi, Dương Nghi cúi mắt, nhìn đôi tay đang ôm bắp đùi nàng một cái. Nếu nàng ta muốn ôm, vậy cứ để cho nàng ta ôm một lúc cũng không sao, có thể thay đổi được gì đây chứ?

 

Lúc này, những gia đinh vừa đuổi theo trước đó cũng vào đến. Người cầm đầu là một phụ nhân mập mạp, vừa thấy nữ nhân quỳ trên mặt đất, khuôn mặt liền hiện lên biểu tình hận không thể tiến lên xé nàng ta ra. Nhưng nhìn thấy ba người Dương Nghi ngồi ở một bên, y phục bất phàm, liền nén giận, tiến lên làm lễ ra mắt nói: “Xin chào ba vị phu nhân, ngu phụ là thê tử của địa chủ trong Kim Lâm trấn ở phụ cận, Dương thị, người đang quỳ dưới kia chính là thiếp thấp vừa bỏ trốn khỏi nhà, Du thị, lúc nãy nếu có gì mạo phạm, xin hãy tha lỗi.”

 

“Không  sao.” Lâm phu nhân nhàn nhạt nói.

Advertisements

5 comments on “[ĐV, TS] Gả cho lão nam nhân – Chương 35 (Phần 1)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s