[ĐV, TS] Gả cho lão nam nhân – Chương 35 (Phần 2)


Chương 35 (Phần 2)

Edit: Fuly.

Dương thị thấy vậy, mắt chuyển sang đám gia đinh đang đứng bên cạnh, giận dữ mắng: “Các ngươi còn không mau giải tiện nhân kia về?! Đúng là một đám ăn hại!”

 

“Phu nhân, cầu xin ngài, hãy cứu tôi đi? Tôi mà về đó sẽ bị họ hành hạ chết mất!” Du thị hoảng sợ nhìn đám gia đinh đang đến gần, khóc đến “lê hoa đái vũ”.

 

Du thị này, đến khóc cũng rất có kỹ xảo, Dương Nghi cân nhắc nghĩ. Nước mắt rơi mãi không hết, khóc lâu như vậy rồi, mà mắt chẳng thấy sưng đỏ, không phải kỷ xảo thì là gì?

 

“Các ngươi là người chết à, còn không mau chặn miệng nàng ta lại?!” Dương thị tức giận quát lớn.

 

Lâm phu nhân nghe Du thị này cứ nhắc mãi câu “Bị bắt trở về chỉ có một đường chết”, khẽ nhíu mày, nơi này cách Khâm Châu không xa, là địa phận thuộc quyền quản lý của Khâm Châu, nếu thật xảy ra việc giết người bữa bãi, mà nàng ở một bên lại dửng dưng, ngày nào đó bị truyền ra ngoài thì cũng khó ăn nói.

 

“Dương phu nhân, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Vì sao Du thị lại nói như vậy?” Dương thị này làm việc quá cẩu thả, khiến mọi người trong đại sảnh đều đang dùng vẻ mặt không đồng ý nhìn qua bên này.

 

Dương Nghi cũng cảm thấy như vậy, Dương thị vốn là là chánh thê, mà Du thị chỉ là thiếp, đáng lý ra nàng ta nên đứng ở vị thế cao, lưu loát, ngắn gọn thu thập Du thị này. Nhưng bây giờ thì sao chứ, luống cuống tay chân không nói, còn mang bộ dạng ác thê, khiến cho mọi người ghét. Hơn  nữa Du thị trẻ tuổi, tướng mạo xinh đẹp, Dương thị mập mạp lớn tuổi, lại thêm đang tức giận khiến bộ mặt càng trở nên vặn vẹo dữ tợn, người khác chỉ thấy Du thị càng thêm đáng thương.

 

Dương thị vừa nhìn thấy sắc mặt của những người xung quanh không tốt, liền biết mình lại kích động khiến chuyện càng xấu thêm, nhưng Du thị này thật sự quá đáng ghét, vừa nhìn thấy khuôn mặt điềm đạm đáng yêu của nàng ta, liền nhớ lại những uất ức phải chịu lúc trước, nhất thời mới mất khống chế.

 

Dương thị thu lại tức giận, trầm giọng nói, “Du thị  này. . . . . .”

 

Thì ra là Du thị này vốn là nữ nô người Dương Châu, dáng dấp kiều diễm. Có một lần Chu địa chủ bàn chuyện làm ăn với bằng hữu được người đó tặng cho, sau khi đưa về nhà rất được hắn sủng ái, nói muốn sao sẽ không đưa trăng. Trên dưới Chu gia, đến cả Dương thị nàng ta cũng không để vào mắt. Mà Dương thị là người dễ kích động, Du thị lại được Chu địa chủ cưng chiều, vì thế, Dương thị chịu không ít thiệt thòi cùng uất ức. Bây giờ, Chu địa chủ chết rồi, con trai trưởng của Dương thị làm đại đương gia, nhớ tới khoảng thời gian mẫu thân bị uất ức lúc trước, liền hạ lệnh bắt Du thị chôn theo. Nhưng Du thị  này chỉ mới hai mươi tuổi, sao có thể cam chịu? Vì vậy liền trốn ra ngoài. Chuyện đuổi bắt thị thiếp bỏ trốn thế này vốn chỉ cần giao cho gia đinh là được, nhưng Dương thị thật sự quá hận Du thị, nên mới tự mình đuổi theo.

 

Trong lúc Dương thị đang kể lại đầu đuôi sự việc, Thanh thúc tiến vào, thấy chân của phu nhân nhà mình bị người ta ôm, liền nhanh chóng bước lên kéo Du thị ra, lúc chạm đến cánh tay Du thị liền động chút tay chân, khiến nàng ta chẳng thể phản kháng được.

 

Du thị bị buộc phải buông chân Dương Nghi ra, lúc vừa nhấc mắt, vô tình chạm đến ánh mắt cười như không cười của Dương Nghi thì tâm run lên, hiểu đây không phải là người nàng ta chọc nổi .

 

Lúc này Du thị cũng không quan tâm tới Dương Nghi nữa, Dương thị vừa nói xong, nàng vội khóc giải thích: “Ta không có, phu nhân, không thể bởi vì trước kia lão gia sủng ái ta nhiều hơn hai phần mà muốn đưa ta vào chỗ chết, ô ô, số ta thật khổ mà.”

 

“Lúc lão gia còn sống đã đồng ý với ta, sau khi ông ấy chết sẽ để cho ta hồi hương chăm sóc nương ta, nương đáng thương của con ơi, hôm nay nữ nhi sẽ phải chết ở chỗ này rồi. Lão gia ơi, ông mở mắt mà xem đi, ông vừa mới chết, thiếp thân liền bị người ta rẻ rúng này, lão gia ơi, ông đúng thật là chết không nhắm mắt mà.”

 

Dương thị nhìn tác phong hiện giờ của Du thị, hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Du thị, hôm nay lão gia chết rồi, bộ dạng điềm đạm đáng yêu này của người là diễn cho ai xem đây?”

 

Lâm phu nhân chỉ cảm thấy sự việc càng lúc càng ầm ĩ đến nhức đầu: “Khế ước bán thân của Du thị có ở trong tay ngươi không?”

 

“Có ở  ——”

 

“Vậy ngươi dẫn nàng trở về đi, chuyện này chúng ta không quản.” Gia chủ xử trí nô tài, chỉ cần không quá phận, quan phủ sẽ không hỏi tới. Làm gọn gàng chút là được. Thiếp thì sao chứ, còn không phải chỉ là một nô tài ư!

 

“Tạ ơn phu nhân.”

 

Du thị vừa nghe thế, lại lên tiếng cầu xin, quỳ trên mặt đất dập đầu không ngừng, “Ba vị phu nhân, xin hãy cứu ta đi, ta biết nấu nướng, biết may vá thêu thùa——”

 

“Thúy nhi, Du thị này thật đáng thương, trượng phu chết rồi, còn bị buộc phải chôn theo.” Một giọng nói âm êm ái đột ngột vang lên: “Người chung quanh vậy mà chẳng có ai chịu chìa tay giúp đỡ, thật đúng là khiến cho người ta thất vọng.”

 

“Tiểu thư ——” nha hoàn được kêu là Tiểu Thúy sốt ruột nói.

 

Mấy người Dương Nghi nhìn về phía thanh âm, chỉ thấy một tiểu thư khuê các mặc trang phục thiếu nữ thương xót nhìn Du thị. Câu nói phía sau kia của nàng ta rõ ràng là nhằm vào ba người họ, Dương Nghi có chút dở khóc dở cười, nhưng cũng lười so đo với nàng.

 

Dương thị nghe nàng nói thế thì trong lòng nổi giận, muốn đem người trói về, không muốn gây thêm phiền phức nữa.

 

Nhưng Du thị là một người rất có mắt nhìn, lập tức quỳ xuống hướng về phía cô gái kia đau khổ cầu khẩn: “Vị tiểu thư tốt bụng này, cầu xin cô từ bi đại lượng cứu ta với, ta nguyện ý dùng nửa đời còn lại làm trâu làm ngựa làm báo đáp cô.”

 

“Yên tâm đi, ta sẽ cứu ngươi.”

 

Nha hoàn Tiểu Thúy ở một bên gấp đến dậm chân.

 

Dương thị lười phải nói nhảm với nàng, gọi gia đinh tiến lên trói Du thị lại.

 

“Chậm đã, vị phu nhân này, nếu bà không muốn thấy nàng ta, thì để ta chuộc thân cho nàng ta là được, cần gì phải đuổi tận giết tuyệt? Chẳng lẽ bà không sợ báo ứng sao?”

 

“Ha, cô nói báo ứng với ta ư?! Ta cho cô biết, cho dù có báo ứng, ta cũng không sợ! Sợ thì sao chứ, đi tìm chết à, còn không mau trói người lại cho ta?”

 

Thiếu nữ cắn môi, thanh âm run run: “Bà là người của Chu gia ở Kim Lâm đúng không? Phụ thân ta là Triệu Phổ Trạch, lúc trở về ta sẽ nói phụ thân cắt việc cung hàng cho nhà bà.”

 

“Cô là nữ nhi của Triệu tài chủ?” Dương thị cả kinh, cẩn thận nhìn lên, thiếu nữ trước mắt quả thật có mấy phần giống Triệu Phổ Trạch. Nghe đồn Triệu Phổ Trạch rất cưng chiều nữ nhi duy nhất này, thật không thể không cẩn thận.

 

“Đúng vậy.”

 

“Cô xác định muốn chuộc thân cho Du thị này?” Nghĩ đến con trai, nàng ta căm hận trợn mắt nhìn Du thị một cái. Cục tức này, vì con trai, nàng nhịn!

 

“Ừ.” Thiếu nữ dùng sức gật đầu.

 

“Tốt, hai trăm lượng!” Đừng trách nàng giở công phu sư tử ngoạm. Một nữ nô ở Dương Châu, chỉ khoảng năm mươi lượng. Nhưng nàng cũng không dám thét giá quá cao.

 

“Tiểu Thúy, lấy bạc .”

 

Tiểu Thúy vốn là không muốn tiểu thư nhà mình xen vào chuyện này, nghe tiểu thư gọi liền tiến lên đáp lời: “Tiểu thư, lúc ra cửa chúng ta không có mang theo nhiều bạc như vậy.”

 

“Hiện tại có bao nhiêu?”

 

“150 lượng.”

 

“Dương phu nhân, có thể ——”

 

“Không thể!”

 

Triệu gia tiểu thư cắn môi nhìn về phía mấy người Dương Nghi.

 

Lâm phu nhân nhìn Du thị đang quỳ trên mặt đất một cái, cười trêu nói: “Đồng phu nhân, ta thấy vừa rồi Du thị này nhận thức cô, hay là, cô chuộc nàng về đi? Vừa rồi Dương thị cũng nói, tài nấu nướng hay may vá thêu thùa của Du thị đều là cực tốt, cuộc mua bán này không lỗ đâu.”

 

Dương Nghi cười yếu ớt: “Lâm phu nhân hay nói đùa, Đồng gia chúng ta mộc mạc, sao có thể dùng nổi nha đầu thế này, vẫn là nên để lại cho Lâm phủ thôi.” Người đáng thương tất có chỗ đáng hận, vừa rồi nàng nhìn qua bốn phía, phát hiện ánh mắt không ít tùy tùng cũng lộ ra vẻ không đành lòng. Từ việc vừa rồi xem ra, Du thị này hiển nhiên là một kẻ có tâm kế, cộng thêm bộ dạng liễu yếu đào tơ kia, nàng cũng không muốn dẫn theo một phiền toái trở về. Mặc dù nàng rất có lòng tin với Nhị gia nhà mình, nhưng không định để cho bất kỳ việc ngoài ý muốn nào xảy ra!

 

Lâm phu nhân cười nói: “Cũng được, cứu một mạng người hơn xây tháp 7 tầng, năm mươi lượng còn lại ta thêm vào là được. Người thì ta cũng không cần, Triệu tiểu thư cứ mang về đi.”

 

“Tĩnh Vân tỷ tỷ (khuê danh của Lâm phu nhân), chuyện tốt này, há có thể để cho tỷ giành riêng một mình sao? Như vậy đi, tỷ tỷ đưa ra hai mươi lượng, ta cùng với Dương phu nhân mỗi người 15 lượng, hai người thấy thế nào?” Tôn phu nhân chen miệng.

 

“Ha ha, vậy tiểu muội đây đa tạ Tôn phu nhân.” Dương Nghi cười nói.

 

“Hai người các ngươi đó.” Lâm phu nhân mỉm cười lắc đầu.

 

Đưa bạc xong, Triệu tiểu thư liền dẫn Du thị đi.

 

Dương thị cười lạnh nhìn bóng lưng xinh đẹp của Du thị: “Phu nhân, ba người các ngài đúng là thông minh. Du thị này nhìn nhu nhược là thế, nhưng cũng không phải là thứ tốt lành gì, nàng ta ấy à, am hiểu nhất là tính toán sau lưng người khác. Triệu gia tiểu thư cứu nàng, tựa như cứu một con rắn độc, về sau ắt sẽ phải chịu khổ.”

4 comments on “[ĐV, TS] Gả cho lão nam nhân – Chương 35 (Phần 2)

  1. Ghét với sợ nhất là mấy nhân vật kiểu này trong truyện. Âm hiểm giả dối không gì bằng. Chỉ giỏi lấy lòng đàn ông. Chỉ sợ Dương nghi mang về thì lại phiền phức to. keke. thank nàng nhé. 🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s