[HĐ, QN] Quân sủng – Chương 1


☆,Chương 1: Ngày thứ nhất.

Edit: Fuly.

 

“Anh là Lục Diệp sao?” Vân Thường ngồi ở trên giường mỉm cười, “Tôi là Vân Thường.”

 

Không trả lời, ngay cả tiếng bước chân vừa rồi cũng biến mất, nhưng lại có tiếng hít thở trầm ổn của đàn ông vang lên bên tai, một lần lại một lần.

 

“Có thể đi tới để cho tôi sờ mặt của anh được không?”

 

Vẫn không có tiếng trả lời.

 

Vân Thường cũng không  vội, mắt cong cong,  trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú trắng noãn tràn đầy nụ cười.

 

Một bước, hai bước, rốt cuộc người đàn ông cũng nhấc chân đi về hướng cô.

 

Vân Thường vươn tay, thứ chạm vào được chính là bộ quân trang thẳng thớm cùng nút áo lạnh lẽo. Vân Thường ngồi chồm hỗm ở trên giường, dùng sức nâng người lên, đưa tay sờ từng chút một, vừa sờ tới cổ người đàn ông liền ngừng lại.

 

“Xin lỗi, tôi với không tới, có thể khom người xuống một chút được không?”

 

Trên tay cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của đàn ông, trong lòng Vân Thường hơi khẩn trương, vừa lúc đó, người đàn ông vốn tưởng rằng sẽ không để ý đến lời của cô lại đột nhiên khom người xuống.

 

Đôi tay không kịp chuẩn bị đúng lúc bưng lấy khuôn mặt người đàn ông. Tay Vân Thường men theo vầng trán đầy đặn, sống mũi cong thẳng  trượt xuống, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng đang  mím chặt, lúc này mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông khẽ mỉm cười, để lộ một hàm răng trắng chỉnh tề: “Anh rất tuấn tú!”

 

Vừa dứt lời, Vân Thường chợt nghe từ trong lỗ mũi của người đàn ông phát ra một tiếng hừ nho nhỏ. Tiếp theo đó là âm thanh cởi quần áo liền mạch.

 

Vân Thường cắn môi, ngón tay nắm chặt ga giường, tim đập loạn.

 

“Vẫn chỉ là một cô gái nhỏ!” Lúc này, người đàn ông chợt lên tiếng, thanh âm trầm thấp, kèm theo một cỗ cứng rắn nồng đậm, vừa nghe liền biết là một người lạnh lùng.

 

Vân Thường ngẩn người, lúc này mới phản ứng được hắn là đang nói cô.

 

Há mồm muốn nói gì đó, lại nghe thấy tiếng bước chân rời đi của người đàn ông. Vân Thường thở phào nhẹ nhõm, cô vẫn còn có chút chưa thích ứng được, nhưng trước mặt người đàn ông sau này sẽ là chồng mình, cô không có lựa chọn nào khác.

 

Lục Diệp nhanh chóng vọt vào phòng vệ sinh, thời gian huấn luyện lâu dài khiến cho hắn căn bản không cách nào tưởng tượng có người sẽ dùng tới hơn mười phút trở lên để tắm. Dùng khăn lông lau khô người xong. Lục Diệp chỉ mặc một chiếc quần lót định bước ra phòng tắm, lại đột nhiên nhớ tới bên ngoài còn có thêm một cô gái, chỉ có thể mắng thầm trong lòng một tiếng, lúc này mới bất đắc dĩ thêm vào một bộ đồ ngủ.

 

Hắn chẳng thể nào ngờ mẹ mình thế nhưng lại làm chuyện này! Hắn đang mang tân binh thực hiện việc huấn luyện đặc biệt, cấp trên lại bỗng nhiên kêu hắn vào phòng làm việc, hơn nữa còn hết sức vui vẻ chúc mừng hắn rốt cuộc nghĩ thông suốt, biết cưới vợ rồi.

 

Lục Diệp chưa kịp hiểu gì, bên này lãnh đạo đã lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai phê chuẩn đơn xin nghỉ kết hôn của hắn, Lục Diệp lại mơ màng, hồ đồ bị bà mẹ Sư Tử Hà Đông gọi về nhà, thế mới biết mẹ hắn thế nhưng tự chủ trương cưới vợ cho hắn!

 

Con mẹ nó, đây rốt cuộc là chuyện gì thế! Lục Thiếu tá vung một đấm về tờ hôn thú đang ở trên bàn kia, hoàn toàn chẳng còn chút trầm tĩnh, trấn định nào của ngày thường.

 

Lục Thượng tướng vốn chiều vợ, bà xã nói cái gì thì là cái đấy. Lục phu nhân cũng luôn rất có chừng mực, ai ngờ lúc này thế nhưng lại gây ra việc như thế, dùng mười vạn mua vợ cho con trai mình!

 

Khuôn mặt của Lục Thượng tướng co quắp, trên thực tế trong lòng đã phát điên vô số lần, nhưng lại chẳng thể phát tác được trước dáng vẻ đáng thương của bà xã nhà mình. Chỉ có thể hung hăng vỗ bàn một cái, tùy ý Lục phu nhân thôi.

 

Chỉ là người con dâu này hắn cũng thực hài lòng, vốn tưởng rằng sẽ là một cô gái mị hoặc dung tục, ham tiền như mạng, không ngờ lại băng khiết dịu dàng đến thế. Lần đầu tiên Lục Thượng tướng nhìn thấy Vân Thường, lửa giận trong lòng đã nguội đi hơn phân nửa.

 

Đến lúc nghe Lục phu nhân kể lại chuyện của Vân Thường, thì phần hỏa khí còn lại trong lòng cũng biến mất không còn bóng dáng. Nửa tháng chung sống này, nguyên bản một khuôn mặt già đối với ai cũng dữ dằn, lúc đến trước mặt Vân Thường liền thay đổi thành một con mèo già, ngay cả nói chuyện cũng nhẹ giọng không ít, quả thật đã xem Vân Thường như con gái ruột mà thương yêu rồi.

 

Khiến cho Lục phu nhân cũng có chút ghen tỵ, Lục Thượng tướng hút một hơi thuốc, ôm Lục phu nhân ngồi xuống, cảm thán một tiếng: “Đứa nhỏ này thật đáng thương!”

 

Sao có thể không đáng thương đây, tốt nghiệp đại học danh tiếng, một bụng tài hoa, sau khi tốt nghiệp liền vào làm cho một công ty đa quốc gia tiếng tăm lừng lẫy, tiền đồ rộng mở. Nhưng nửa năm sau lại xảy ra tai nạn xe cộ, từ đó hai mắt bị mù. Tiếp đến liền bị cha ruột cùng mẹ kế xem như hàng hóa bán cho đứa con trai “Đồng tính luyến ái” của mình.

 

Đổi lại là người khác, gặp phải đã kích liên tục như thế có thể chịu đựng được sao? Nhưng Vân Thường lại vẫn ôn nhu như cũ, chưa bao giờ oán trách, gặp ai cũng cười, dù một đôi mắt trong suốt chẳng nhìn thấy được ánh sáng. Một cô bé như vậy làm sao có thể không đáng yêu?

 

“Hi vọng thằng nhóc kia có thể biết quý trọng.” Lục phu nhân tựa vào trong ngực Lục Thượng tướng cảm thán. Nếu tên nhóc chết toi Lục Diệp kia đối xử không tốt với Vân Thường, bà chính là người đầu tiên không bỏ qua! Dùng  roi da trong thư phòng của cha hắn quất chết hắn!

 

Lục Thượng tướng gật đầu một cái, không lên tiếng. Trong lòng cũng nghĩ giống như Lục phu nhân, nếu như con trai không đối xử tốt với Vân Thường, nhất định phải khai trừ hắn ra khỏi đơn vị!

 

Bên này, Lục Thiếu tá tắm rửa xong, quay trở về phòng thì nhìn thấy cô vợ hắn vừa “mua” được đã nằm xuống, ngoan ngoãn núp ở trên giường, ôm lấy chăn cuốn thành một bọc nhỏ, chỉ chiếm rất ít diện tích.

 

Coi như thức thời, Lục Thiếu tá nhấc chăn lên, nằm xuống tại một đầu khác của chiếc giường. Không hiểu tại sao, bình thường mấy phút là có thể rơi vào trạng thái ngủ say, hôm nay lại làm thế nào cũng không ngủ được. Có lẽ là do bên cạnh có thêm một người đi.

 

“Khụ khụ.” Trong bóng tối, Lục Diệp nghiêng người sang, giả vờ ho một tiếng. Xuyên qua rèm cửa, ánh trăng thanh lãnh và nhiều điểm sáng cùng nhau tràn vào, chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, vốn phải là cảnh tượng lạnh lẽo, nhưng bởi vì đôi mắt biết cười kia mà bỗng nhiên tăng thêm vài phần ấm áp.

 

“Anh còn chưa ngủ à?” Thanh âm của Vân Thường ấm áp mềm mại, so sánh với những tên đàn ông thô kệch bình thường sống cùng Lục Diệp kia quả thực là hai thái cực.

 

Có lẽ là từ nhỏ đã chịu sự huấn luyện của Lục Thượng tướng, nên Lục Diệp chưa bao giờ biết phải chung đụng với phụ nữ như thế nào, ở trong mắt người khác, con trai của Lục Thượng tướng, Lục Diệp, diện mạo tuấn lãng, vóc người thon dài, nhất là một thân khí chất bén nhọn mang theo phong cách ưu nhã này, lại càng làm cho hắn có vẻ cực kì không giống người thường. Quan trọng nhất là, năm đó, hắn chỉ dựa vào cố gắng của mình từ cấp thấp nhất đi lên vị trí Thiếu tá, người đàn ông như vậy, dù để ở đâu cũng có thể hấp dẫn ánh mắt của phụ nữ.

 

Nhưng trên thực tế, Lục Diệp lại chưa từng có kinh nghiệm yêu đương, mục tiêu trong cuộc đời của hắn trừ quân đội vẫn chỉ là quân đội. Cho nên bên ngoài từng có lần truyền ra tin tức Lục Diệp ở trong quân đội đã lâu, nên ngược lại chỉ thích đàn ông. Thật ra thì, không phải là hắn không thích phụ nữ, mà là căn bản không biết nên thích thế nào.

 

Vào lúc này, gặp Vân Thường, nhìn thấy thân thể nho nhỏ của cô co rút thành một cục, rõ ràng là đôi mắt không nhìn thấy, nhưng dưới ánh trăng trong lành vẫn cố gắng nhìn thẳng vào mắt mình, tỏ vẻ cô đang rất nghiêm túc nghe hắn nói, trong lòng không khỏi giống như bị cái gì va vào một phát, vừa thương lại vừa đau.

 

“Ừ.” Lục Diệp “ừ” một tiếng, hơn nữa quay mặt đi bày tỏ mình cũng không phải muốn nói chuyện cùng Vân Thường, mà thực sự là không cẩn thận ho khan một tiếng.

 

Thính giác của Vân Thường rất bén nhạy, nên dễ dàng nhận ra được động tác lật người của hắn, cũng không để ý, hôm nay mặc dù cô và người này là vợ chồng, nhưng trên thực tế, giữa bọn họ trừ tên của đối phương ra cái gì cũng đều không hiểu rõ, hơn nữa, cô là do hắn mua được.

 

“Cái đó, bác. . . . . . Mẹ bảo ngày mai chúng ta dọn đến nhà mới.”

 

Chuyện này Lục Diệp biết, lúc về mẹ đã nói với hắn rồi, hắn cũng không có ý kiến gì, ở nơi nào cũng đều giống nhau, dù sao sau khi kết thúc 40 ngày nghỉ kết hôn hắn cũng phải trở về quân đội. Hắn trở về vội vàng, nên đám bộ đội đặc chủng kia còn không biết là chuyển cho ai nữa, nghĩ như vậy, Lục Diệp lại càng thêm khó ngủ.

 

“Tôi biết rồi.” Lục Diệp cũng không phải trời sinh đã lạnh lùng, hắn chính là có chút kỳ quái, người bình thường sau khi chạm mặt hắn vài lần liền không thân cận với hắn nữa, thật ra thì những người quen thuộc đều biết, Lục Diệp là một người rất dễ chung sống.

 

“Ngày mai làm phiền anh.”

 

“Ừ.”

 

“Vậy, ngủ đi.”

 

“Ừ.”

 

Đêm tân hôn đầu tiên của Vân Thường và Lục Diệp liền cứ như vậy mà trôi qua, sáng ngày thứ hai, sau khi tắm xong, dưới cái nhìn chăm chú của Lục phu nhân, Lục Thiếu tá vội vội vàng vàng thu dọn đồ đạc mang theo cô vợ mới hắn vừa “mua” được dọn đến nhà mới.

 

Nhà mới cách nơi ở của Lục Thượng tướng cũng không xa, chỉ qua mấy con phố, lui tới rất dễ dàng, còn là lầu ba, đoán chừng là Lục phu nhân suy tính đến tình huống  của Vân Thường nên cố ý lựa chọn.

 

Phòng ốc đã được sửa sang xong, đồ gia dụng cùng vật dụng hàng ngày cũng đã trang bị xong, Lục Diệp cùng Vân Thường chỉ cần đi vào ở là được.

 

Lúc lên lầu, Lục Diệp dừng lại một chút, ở trong lòng đấu tranh nửa ngày, há miệng vừa định nói gì đó, liền bị Vân Thường vượt lên trước.

 

“Anh lên trước đi, tôi ở dưới lầu chờ một lát, sau đó. . . . . . anh có thể xuống dắt tôi lên không?” Có lẽ là bởi vì vẫn còn xa lạ với Lục Diệp, nên khuôn mặt trắng noãn của Vân Thường hơi đỏ lên, mũi chân cũng không được tự nhiên di di trên mặt đất.

 

Những thứ này đều lọt vào mắt Lục Diệp, hắn chợt thả hành trong tay  lý ra, sải bước đến ngồi xổm xuống trước mặt Vân Thường: “Leo lên đi.”

 

“Cái . . . . . . Cái gì?”

 

“Tôi nói leo lên, leo lên lưng tôi!” Thanh âm của Lục Diệp cao hơn một chút, trên mặt có chút ảo não.

 

“A, không cần, tôi. . . . . .”

 

Lục Diệp bỗng nhiên đứng dậy, khiến Vân Thường sợ hết hồn, cho là hắn không thể kiên nhẫn nữa, lại lập tức cảm thấy trên người chợt nhẹ, cả thân thể đã bị Lục Diệp vác lên lưng hắn, giọng trầm thấp của đàn ông vang lên bên tai: “Ôm chặt vào.”

 

Nói xong, một tay Lục Diệp liền nâng mông Vân Thường, còn một tay thì xách hành lý, đi lên lầu ba. Không đợi Vân Thường phục hồi lại tinh thần, cô đã ngồi ở trên ghế sa lon tỏng nhà mới  .

 

Hai người ở cùng một chỗ, tổng cần rất nhiều thứ. Mặc dù Lục phu nhân suy tính rất toàn diện, lại rốt cuộc không thể liền món ăn cũng giúp bọn hắn mua.

 

Vân Thường gọi Lục Diệp lại: “Lát nữa làm phiền anh dẫn tôi đi mua thức ăn.” Vừa dứt lời, mặt của Lục Diệp liền tối lại. Dĩ nhiên, Vân Thường không nhìn thấy, cho nên cô dừng lại một chút sau đó tiếp tục: “Tôi chưa từng ở đây, cho nên không biết nên đi thế nào, nhưng anh yên tâm, chỉ cần đi ba lần, tôi sẽ nhớ đường.”

 

Lần đầu tiên cô nói với hắn nhiều câu như vậy, Lục Diệp chợt cảm thấy trong lòng không thoải mái, cảm giác như cô đang vội vã chứng minh cái gì vậy. Mặc dù nơi này cách siêu thị lân cận không xa, thế nhưng đó là đối với người bình thường. Mắt của cô không nhìn thấy, đừng nói đi ba lần, dù có đi 30 lần, hắn cũng không thể để cho cô ra ngoài một mình.

 

Lời này hắn không nói ra miệng, vì không cần thiết, chỉ là cầm theo ví tiền, dắt tay Vân Thường, kéo cô từ từ đi về hướng siêu thị.

 

Lục Thiếu tá sống 32 năm, lần đầu tiên dắt tay phụ nữ, cảm giác. . . . . . cũng thật không tệ.

3 comments on “[HĐ, QN] Quân sủng – Chương 1

  1. lần đàu tiên ghé nhà bạn *cúi đầu*
    đọc truyện này thấy ddawccj biệt quá, không ngờ chị Vân Thường lại gặp hoàn cảnh như vậy, rất mong chờ bạn hoàn thành bộ này. ❤

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s