[HĐ, QN] Quân sủng – Chương 5.


 

☆, Chương 5: Ngày thứ tư.

Edit: Fuly. 

Buổi sáng, Vân Thường vẫn dậy muộn hơn Lục Diệp như cũ, tối hôm qua Lục Diệp ắt hẳn là thật sự uống say, ấn cô ở trên giường giày vò cả đêm, lần này Vân Thường thật mệt chết rồi, xương sống thắt lưng đều không nghe lời, giọng nói cũng khàn khàn.

 

Lục Diệp đoán chừng cũng biết tối hôm qua mình hơi quá đáng, nên bắt đầu từ buổi sáng đối đãi với Vân Thường có chút cẩn thận, ngay cả Vân Thường đi nhà cầu hắn cũng muốn đỡ, khoa trương đến mức khiến Vân Thường cảm thấy buồn cười.

 

Thật ra thì cô không sao, chỉ là có chút mệt mỏi, thái độ bây giờ của Lục Diệp quả thật giống như là một con chó lớn cắn rách ghế sa lon, đang cố gắng xuất hết bản lĩnh mong chủ nhân tha thứ.

 

Nhưng là, những lời đại loại như: em không sao, anh không phải áy náy, cô không nói ra được, hơn nữa, nhìn biểu hiện của Lục Diệp, là có thể đoán ra hắn là người khó chịu, có lẽ hắn cũng không hi vọng cô trực tiếp làm rõ, cho nên Vân Thường liền thuận theo hắn thôi.

 

Không có tình cảm làm cơ sở, hai bên đều giống như đang đi trên miếng băng mỏng, nhất định phải thận trọng để bảo toàn đường dưới chân, nếu không chỉ một cái sơ sẩy sẽ rơi vào hầm băng vạn trượng, không thể thoát ra.

 

Vân Thường cùng Lục Diệp đều không phải là người thích ồn ào, hai người ở nhà cũng rất an tĩnh, ai làm chuyện nấy, sẽ không quấy rầy lẫn nhau. Chỉ là tình huống của Vân Thường hơi đặc biệt, Lục Diệp dù xem ti vi cũng sẽ dùng dư quang khóe mắt thời thời khắc khắc chú ý cô, chỉ sợ mắt của cô không nhìn thấy sẽ va vào đâu đó té ngã.

 

Ăn cơm trưa xong, Vân Thường đề nghị ra ngoài đi dạo, cô định nhân lúc Lục Diệp còn ở nhà mau chóng quen thuộc với nơi này, về sau sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Lục Diệp dĩ nhiên không có ý kiến, chỉ là hôm nay nhiệt độ có chút thấp, hắn tỉ mỉ đội thêm một cái mũ lông cho Vân Thường, lúc này mới dắt cô đi ra ngoài.

 

Vân Thường ngồi ở trên xích đu trong chung cư, đầu quay sang Lục Diệp, quả bông trắng treo trên mũ theo bàn đu đung đưa không ngừng ở trước mặt Lục Diệp, sáng chói, càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn của Vân Thường.

 

Trong lòng Lục Diệp rục rịch, hận không thể đưa tay ôm chặt cô vào trong ngực hung hăng hôn một cái, phản ứng kịp nhưng lại cảm thấy ảo não, gần đây sự nhẫn lại của hắn ngày càng kém, năm đó lúc đi bắt ma túy ở Miến Điện, phải nằm sấp trong rừng rậm nhiệt đới một ngày một đêm, trùng độc bò qua bò lại trên người cũng có thể không nhúc nhích, hôm nay lại chỉ nhìn Vân Thường một cái liền không nhịn được, quả thật là chuyện lạ!

 

“Lục Diệp, bình thường anh hay làm nhiệm vụ gì?” Vân Thường mở miệng hỏi hắn, hai người đã kết hôn, thì nên hiểu nhau hơn, sau này cũng dễ chung sống, Lục Diệp không thích nói chuyện, vậy thì do cô mở miệng trước.

 

Lục Diệp mấp máy môi: “Cơ mật.”

 

“Vậy anh hay huấn luyện những cái gì?”

 

“Rất nhiều, bình thường chính là cõng quân dụng chạy, các loại chiến tranh trong rừng, còn lại là cơ mật.”

 

Hỏi 2 câu đều là cơ mật, Vân Thường bất đắc dĩ, cô thật vẫn không biết nên chung sống với quân dân như thế nào. Cùng hắn chạy bộ? Bây giờ cô dĩ nhiên không làm được.

 

Cùng hắn nói chuyện phiếm? Hắn còn không thích nói chuyện.

 

Vân Thường lâm vào khó khăn, nghĩ tới nghĩ lui cũng không ra đề tài nào nữa, không thể làm gì khác hơn là im lặng. Toàn thân Lục Diệp đang căng thẳng chờ đoạn sau của cô, nhưng đợi mấy phút đồng hồ Vân Thường vẫn không nói chuyện.

 

Dũng mãnh như Lục Thiếu tá, giờ phút này trong lòng cũng có chút lo lắng, không phải là cô tức giận chứ? Không phải hắn không muốn nói cho cô biết, mà những thứ đó thật sự là cơ mật quốc gia, dù là với vợ mình, hắn cũng nhất định phải giữ kín miệng, đây là chức trách của một quân nhân.

 

“Em, khụ, lúc trước thường làm gì?” Lục Diệp cảm thấy tim cũng sắp nhày ra khỏi lồng ngực, “binh binh” không nghe lời, rõ ràng chuyện thân mật nhất bọn họ cũng đã làm, tại sao cứ nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của cô hắn lại có chút quẫn bách chứ?

 

Lục Diệp chuyển đề tài vô cùng mất tự nhiên, cứng ngắc, Vân Thường lập tức nghe ra được. Nhưng cô vẫn rất nghiêm túc suy nghĩ.

 

Lúc trước như thế nào, vấn đề này thật sự là rất rộng. Quá khứ của cô rất nhiều, nhiều đến mức ba ngày ba đêm cũng nói không hết.

 

“Em học đại học Nhân lực tài chính, kỳ nghỉ hè năm 3 thực tập ở CA, sau khi tốt nghiệp công tác ở đấy nửa năm liền xảy ra tai nạn xe cộ, sau đó nữa thì như bây giờ.”

 

Cô nói thật yên lặng, khoảng thời gian huy hoàng cùng ảm đạm nhất chỉ dùng một câu rất hời hợt kể qua, giống như đang nói chuyện của người khác vậy, tay Lục Diệp nắm thật chặt, chợt rất muốn chạm lên tóc cô.

 

Hắn luôn rất thẳng thắn, chưa bao giờ biết đè nén tâm tình của mình, lúc vui mừng thì cười, mất hứng liền trầm mặt, tất cả đều hiển thị rõ trên ngũ quan. Vân Thường lại không có chút nào giống hắn, cho tới bây giờ cô đều cười, cười dịu dàng lại ngọt ngào.

 

Thời điểm mới bắt đầu, hắn cảm thấy như vậy rất tốt, tối thiểu hắn không muốn thấy một người vợ cả ngày mang vẻ mặt đưa đám. Nhưng chỉ trong thời gian hai ngày, ý nghĩ của hắn đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, hắn cảm thấy mình rất không bình thường, thế nhưng muốn thấy cô khóc ở trước mặt mình một lần.

 

Không thể nói ra lí do tại sao, giống như chỉ cần cô ở trước mặt hắn lộ ra dáng vẻ yếu ớt, là hắn có thể nắm chặt cô. Cho nên hai ngày nay hắn thường xuyên ác ý nghĩ làm thế nào để cho cô rơi nước mắt. Thậm chí lúc ở trên giường cũng càng ngày càng muốn khi dễ cô. Hận không thể để cô ở trước mặt mình lộ ra càng nhiều vẻ mặt càng tốt.

 

“Em. . . . . . Không oán hận?” Lục Diệp trầm mặc một chút, đột nhiên hỏi.

 

Nụ cười trên mặt Vân Thường hơi chậm lại, vài giây sau mới khôi phục bình thường, chỉ là nụ cười này rõ ràng nhạt nhẽo hơn rất nhiều. Cô tựa vào xích đu, sạch sẽ thanh tú, âm thanh cũng đầy ôn nhu, nhưng lời nói ra lại làm cho đáy lòng Lục Diệp đột nhiên rét lạnh: “Em đã chẳng còn quan hệ gì với bọn họ nữa.”

 

Đề tài này khiến không khí hai người thật vất vả mới làm nóng lên lại lạnh xuống, Vân Thường chà xát khuôn mặt bị đông cứng, đứng dậy khỏi bàn đu dây, xem ra hôm nay thật không thích hợp để tâm sự.

 

“Trở về thôi.”

 

Lục Diệp cầm tay của cô không động.

 

Vân Thường quay đầu lại, “Sao vậy?”

 

Lục Diệp kéo kéo khóe miệng cứng ngắc: “Anh dẫn em đi chơi.”

 

Ha, hắn đang nói đùa sao?

 

Trên thực tế, Lục Diệp không có nói đùa. Khi tay Vân Thường chạm tới làn da cá heo bóng loáng thì cô vừa mừng vừa sợ, đầu ngón tay cũng không dám động một cái, chỉ sợ hù sinh vật khả ái thông minh dưới tay mình này.

 

“Cử động tay đi.” Lục Diệp đứng ở một bên nói.

 

Tay Vân Thường hơi nhúc nhích, đầu Cá Heo Nhỏ hơi hơi đội lên, tựa hồ đang cọ lòng bàn tay của cô.

 

“A!” Vân Thường thở nhẹ một tiếng, mặc dù không nhìn thấy, nhưng ở trong đầu vẫn có thể tưởng tượng ra được bộ dạng khéo léo đáng yêu của Cá Heo Nhỏ.

 

Lục Diệp nhìn cô vui vẻ, thái độ cũng dãn ra rất nhiều: “Muốn cho cá ăn không?”

 

Vân Thường suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu. Cô đã từng xem qua tin tức vì du khách cho động vật ăn quá độ mà khiến chúng nhiễm bệnh chết đi, đều là sinh mạng, cũng nên được quý trọng.

 

Sờ Cá heo đủ rồi, lại đi xem những sinh vật biển khác, nói là ngắm, không bằng bảo là Lục Diệp đang giảng cho cô nghe, Vân Thường chỉ có thể theo ngôn ngữ miêu tả của Lục Diệp mà tưởng tượng ra dáng vẻ của các loại cá.

 

Thật ra thì Lục Diệp cũng chưa bao giờ tới những nơi như thế này, ngay cả những thứ giảng giải cho Vân Thường cũng là theo kiểu “gặp chuyện thì lại ôm chân phật”, cũng may là mắt hắn rất tinh, dù nhiều người vẫn có thể nhìn được tấm biển phía trên một cách rõ ràng, mới không có xấu mặt trước Vân Thường.

 

Vận khí của bọn họ rất tốt, vừa vặn gặp được tiết mục biểu diễn của sư tử biển, sau khi biểu diễn xong, du khách còn có thể đi lên tiếp xúc với chúng. Lục Diệp cố chen qua đám đông ồn ào mang theo Vân Thường lên khán đài ngồi gần hai giờ, cuối cùng chờ được đến lúc kết thúc, thật may là hai người đều có kiên nhẫn, mới không vì sốt ruột mà rời đi.

 

Nhưng đến thời điểm có thể sờ sư tử biển lại xảy ra vấn đề, bởi vì những người muốn chạm vào nó quá nhiều, dù là có hắn dẫn, Lục Diệp cũng sợ Vân Thường bị người ta xô ra, cuối cùng chỉ đành phải tiếc nuối rời đi.

 

Vân Thường không sao, ngược lại Lục Diệp lại cảm thấy có lỗi, quan niệm về thời gian của hắn rất mạnh, lần này hại Vân Thường ngồi hết hai giờ, dù thế nào trong lòng cũng thấy không thoải mái.

 

Ba từ “Thật xin lỗi” nhiều lần lan đến miệng, nhưng cuối cùng vẫn bị nuốt xuống, rốt cuộc vẫn là kẻ khó chịu, câu xin lỗi kia dù thế nào cũng nói không ra.

 

Vân Thường không biết trong lòng hắn nghĩ gì, vẻ mặt của hắn cô cũng không nhìn thấy, chỉ hỏi hắn tối nay muốn ăn cái gì, khi trở về bọn họ có thể thuận tiện ghé mua.

 

Lục Diệp suy nghĩ một chút nói: “Ăn ở ngoài đi, em muốn ăn cái gì?” Hắn thì sao cũng được, không có thói quen kén chọn.

 

Vì vậy hai người liền đi ăn món Đông Bắc, nói cho cùng Vân Thường vẫn rất săn sóc đến khẩu vị của Lục Diệp. Khẩu vị của Lục Diệp tương đối nặng, đối với hắn mà nói món ăn Đông Bắc quả là lựa chọn rất tốt.

 

Lục Diệp gặm đến một bàn toàn xương, nhưng cũng không quên Vân Thường đang ngồi đối diện, rửa tay xong bèn xé thịt thành miếng nhỏ thả vào trong chén Vân Thường, còn hiểu ý gắp thêm chút rau cải qua cho cô để bớt đi vị ngán của dầu mỡ, mặn chay phối hợp, không thừa không thiếu, thật sự là săn sóc đến cực hạn.

 

Lòng của Vân Thường cũng không phải được làm từ đá, sự quan tâm chăm sóc như thế sao cô có thể không biết. Kể từ sau khi mắt của cô không nhìn thấy, không phải bị người thân nhất chê cười thì chính là khi dễ xem thường, chưa từng có người đối xử tỉ mỉ như thế với cô. Trong lòng ngoài cảm động ra còn có chút may mắn.

 

Người cha kia của cô, ắt hẳn sẽ không ngờ một người mù như cô có thể được sống tốt như thế.

 

Lúc trở về, Lục Diệp lái xe đến siêu thị chợt ngừng lại, Vân Thường không rõ chân tướng, có chút nghi hoặc nhìn hắn: “Sao vậy?”

 

“Anh đi mua chút đồ, em cứ ở trên xe chờ một lát.” Lục Diệp nói xong mở cửa xe đi xuống.

 

Hắn không nói mua cái gì, Vân Thường cũng không hỏi, động tác của Lục Diệp rất nhanh, chỉ mấy phút liền trở lại. Ném thứ gì đó trong tay ra ghế ngồi phía sau xong liền lái xe đi về hướng công viên trong chung cư, đỡ Vân Thường xuống ngồi, đợi một lát tiêu cơm rồi mới về nhà.

 

Chung cư của bọn họ đại đa số đều là những đôi vợ chồng tương đối trẻ sinh sống, cho nên khắp nơi đều có thể nghe được âm thanh của trẻ con, lúc khóc lúc cười. Vân Thường nghiêng tai nghe, bỗng nhiên quay đầu lại nói với Lục Diệp: “Chỗ chúng ta ở này có thật nhiều trẻ con.”

 

Lục Diệp nhíu nhíu mày: “Ngại sao?”

 

Vân Thường trợn to hai mắt, có chút kinh ngạc: “Sao có thể? Trẻ con rất đáng yêu! Nhỏ nhỏ mềm mềm, ôm vào trong ngực thật thích.”

 

Lục Diệp “ừ” một tiếng không nói gì thêm, cùng với Vân Thường ngồi vài chục phút mới giục cô về nhà. Buổi tối gió lạnh, bị cảm sẽ không tốt.

 

Lúc lên xe, Lục Diệp không có trực tiếp đến chỗ tài xế, mà là đi vòng qua chỗ ngồi phía sau, cầm mấy hộp áo mưa vừa mua kia, ném toàn bộ vào thùng rác ven đường.

2 comments on “[HĐ, QN] Quân sủng – Chương 5.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s